Nghề báo ngâm khúc
viethienhd
01 December, 2011 15:15
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Lời bạt: " Nghề báo ngâm khúc" ( Phỏng theo Cung oán Ngâm khúc của Nguyễn Gia Thiều" .Đây là bài viết có tính phóng tác về đội ngũ cán bộ, phóng viên Báo Hải Dương hiện nay hay còn có nhan đề là: "Những người sống quanh tôi" .Tác giả : Nguyễn Viết Hiện soạn thảo nhân dịp Báo Hải Dương kỷ niệm 50 năm ra số báo đầu tiên (1-12-1961-1-12-2011)
Nghề báo ngâm khúc :
Thưở trời đất nổi cơn chính trị
Khách văn chương nhiều bận lên mây
Xe Draem ta phóng như bay
Đêm đêm chấp bút , ngày ngày lãng du
Cũng có lúc gật gù tâm đắc
Bá vai cùng giám đốc sở, ngành
Tiệc tùng chén chú, chén anh
Phong trào lên, xuống mà ngành cậy trông
Cũng có lúc long đong tận khổ
Phóng xe đi cơ sở viết bài
Khi lên dốc, khi xuống đồi
Làng xa , bản vắng ai người biết ta?
Đường miền núi sương sa gió cản
Phố đông người xe doãng chân phanh
Đường 5 tai nạn rập rình
Không đi , không được, thôi đành phải đi!
Nay "oanh tạc" Tứ Kỳ , Gia Lộc
Mai lại về Nam Sách , Cẩm Giàng
Ngày kia : Thanh Miện , Bình Giang
Kinh Môn phố núi rộn ràng tiếng ca
Thời đổi mới nhà nhà đọc báo
Chốn văn trường nhốn nháo làm sao
Bài hay, bài dở vút cao
Kẻ yêu , người ghét ta nào bận tâm
Sống trách nhiệm, lương tâm trong sáng
Viết sao cho: Ý Đảng -lòng dân
Nhiều khi ta phải phân thân
Nỗi đau Kẻ Sĩ muôn phần tái tê...
Cũng có lúc não nề ủ dột
Bài chưa hay vì i-ốt quên ăn
Nay phê sửa lại hành văn
Mai phê thiếu ý...nếp nhăn càng nhiều
Cũng có lúc lắm người chiều chuộng
Thịt thú rừng cho đến chả rươi
Phong bao cầm thấy "tươi tươi"
Đi về hớn hở nói cười vui thay
Cũng có lúc mặt mày ủ dột
Bí ngôn từ hũ nút văn phong
Viết liều lý sự chung chung
Trông lên nhìn xuống, thẹn thùng lắm thay...
Phòng Chính trị suốt ngày hội nghị
Đảng, chính quyền Vũ Úy xung phong
Minh Hạnh chuyên trị đặt vòng
Thanh Hoa hát xướng vui cùng thanh niên
"Cường râu rậm" lắm điều phiền muộn
Tư pháp cùng Lao động thương binh
Sợ rằng hắn viết linh tinh
Cho về theo dõi Chí Linh quê nhà
Đinh Ngọc Hùng đậm đà bản sắc
Văn hóa cùng Mặt trận xông pha
Vốn là cây bút tài hoa
Không lâu sẽ sánh "lá đa , lá đề"
Bác Ngọc Tuân theo nghề Bảo Hiểm
Liên Đoàn ơi giấy họp đâu rồi ?
Họp xong mà chửa tới nơi
Té ra bác vẫn ngồi chơi bên nàng...
Vũ Danh Trung rộn ràng du lịch
Ngành thể thao đấu đá linh tinh
Cặp kè với các em xinh
Cho nên bài viết chỉ bình bình thôi
Tay Huy "Củ" đứng ngồi không đặng
Bận tối ngày theo dõi công an
Suốt ngày cướp , hiếp tràn lan
Mỗi tuần vài bận tham quan trại tù
Nguyễn Thanh Mai gật gù Giáo dục
Viết trăm bài chỉ thấy khen thôi
Cho dù tiêu cực nơi nơi
Bám ngành như thế thì thôi...chịu nàng!
Nguyễn Minh Mẫn đì đoàng súng nổ
Hội Nông dân, Quân đội đi đầu
Phong trào chả biết đi đâu...
Bài nhiều, hay ít rầu rầu ruột gan
Nguyễn Viết Hiện gàn gàn dở dở
Trán dô mà hớn hở như ai
Đám ma, đám cưới đều cười
Yêu thơ, nể vợ suốt đời không yên...
Phòng kinh tế lắm tiền nhiều gạo
Nguyễn Hùng Chương chỉ đạo hơi hay
Tin bài bận bịu suốt ngày
Vẫn không thể thiếu món cầy , món dê
Chú Ninh Tuân bám nghề nông nghiệp
Vốn say nghề nên viết lên tay
Cho dù mặt dạn, mặt dầy
Hay "rinh"giải thưởng cho đầy... túi tham
Trương Vị Thủy chăm làm chăm lụng
Vốn theo nghề Xây dựng -Môi trường
Thoạt nhìn tưởng gã bất lương
Xem văn, đọc báo thấy thương hắn nhiều
Dương Lan Anh yêu kiều duyên dáng
Nghề Công thương làm bạn đồng hành
Tin bài cô ả cũng nhanh
Bài hay cũng có, bài "ranh" cũng nhiều
Ngọc Thủy"Tốp" ra chiều năng động
Chăn nuôi cùng Hợp tác-Liên minh
Xem xong giật hết cả mình:
Điều tra cũng có, phê bình cũng chơi!
Thành Long mắng xơi xơi Thư ký
Sa-pô nào nếu bí để ...ta!
Đưa vào rồi lại bật ra
Bao nhiêu tâm huyết thế là toi công
Trần Anh Tuấn Giao thông vận tải
Bài chưa xong đã mải đi câu
Nhưng mà chẳng giận ai lâu
Bị phê thì cứ gãi đầu gãi tai
Trương Thị Xẻ có tài giao dịch
Mảng ngân hàng lẫn lộn địch- ta
Bài nào cũng rặt ngợi ca
Đọc xong cảm thấy như hoa cải ngồng...
Nguyễn Hồng Hạnh vốn dòng lính mới
Cục Thống kê gắn với Thanh Hà
"Chân dài" không quản đường xa
Theo anh , theo chị để mà học hay...
Phòng Thư ký tối ngày bấn loạn
Lính phòng này ít bạn nhiều thù
Nhìn ai cũng thấy ngu ngu
Hình như bài viết có thù lao đây?
Đinh Thành Sáng suốt ngày kêu khổ
Nỗi niềm này biết tỏ cùng ai?
Khi cáu gắt khi thở dài
Khi than tiền í́t khi bài vở... căng !
Thôi chú hãy yên tâm công tác
Nhiệm kỳ kia đã định đoạt rôì
Kiếp sau nếu có làm người
Không làm Thư ký cho đời cậy trông
"Thu bạch tạng" ngày càng cong cớn
"Duyên cận" , Liên cùng với "Quế tròn"
Mặt mày ủ rũ héo hon
"Sỗng chung vớí lũ" vẫn còn chanh chua...
Chung "nghệ sĩ" sớm trưa lăn lộn
Từ việc công cho đến việc tư
Việc nào thì cũng từ từ
Chụp nhiều ảnh quá hắn như phát cuồng
Tổ chế bản bốn mùa ngột ngạt
Lỗi hay sai bị phạt triền miên
Khi nhắc nhở, khi trừ tiền
Nhưng mà mấy ả vẫn hiền ,vẫn xinh
Phùng Anh Bản hận mình ghê gớm
Có ta đây ! Lại có Phùng Hà...
"Đại Họa Sĩ " là chúng ta
Cùng nhau góp sức để mà báo hay
Tổ Điện tử cả ngày bận rộn
Sĩ Thắng cùng Sạt Nghiệp, Thúy Hà
Tin bài lúc đậm lúc thưa
Vi rút gieo rắc chẳng chừa một ai
Hành là Chính dương oai diễu võ
Nỗi niềm này ai tỏ chăng ai?
Chân dung các vị 10 người
Mỗ xin khắc họa vài lời chung chung
Dương Phòng trưởng vốn người Đông Động
Tỉnh Thái Bình ở cạnh cầu Bo
Ngày ngày bận bịu chăm lo
Phô tô văn bản lưu cho thật nhiều
Chú "Phú hói" nói nhiều như máy
Cũng không bằng "tuyên giáo" Vân Mây
"Hà mương" bia rượu bậc thầy
Nhật, Thanh, Kim Xuyến túi dầy đô la
Lê Thanh Hải la đà quảng cáo
Mận , Thắng cùng cặm cụi biên lai
Khen thay Quang Thắng đại tài
Vừa đỡ bệnh gút đã xài rượu bia!
Tổ bảo vệ có hai "đại tá"
Huy Mến cùng Hoan béo chia ca
Rượu say Hoan béo ngà ngà
Cơm ba bốn suất cứ và ngon ơ
Phòng bạn đọc ỡm ờ hai vị
Đình Thọ kia cùng với Xuân Sơn
Mỗi bên "hùng cứ" một phương
Bên làm quản lý bên đương sự... cần
Ban Biên tập tần ngần hai vị
Bận tối ngày vẫn khỏe như ai
Không than ngắn, không thở dài
Báo ra dầy số vẫn bài vở ngon
Ông Nguyễn Quý vốn dòng họ Trịnh
Học bán buôn lại dịch sang văn
Bù đầu nhưng ít nếp nhăn
Ân cần, nho nhã -nhân văn nếp nhà
Chú Nguyễn Hải chính là sếp Tổng
Việc tuy nhiều vẫn hổng trách ai
Điều hành minh mẫn nhớ dai
Nếu ai làm biếng lật bài trắng đen
Tính hơi nóng nhiều phen cũng hoảng
Các phòng ban bị choảng hơi nhiều
Nhưng mà vẫn khối kẻ yêu
Cũng không vì thế mà kiêu mà hùng
Thôi khắc họa nét chung như vậy
Báo Hải Dương sóng dậy kiêu hùng
50 năm đã sống chung
Những con người ấy hát cùng nhân dân !
Bài thơ tôi yêu
viethienhd
23 November, 2011 15:11
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Nguyễn Công Trứ
Lời thề cỏ may
Làm sao quên được tuổi thơ
Tuổi vàng, tuổi ngọc - tôi ngờ lời ai
Thuở ấy tôi mới lên mười
Còn em lên bảy, theo tôi cả ngày
Quần em dệt kín bông may
Áo tôi đứt cúc, mực dây tím bầm
Tuổi thơ chân đất đầu trần
Từ trong lấm láp em thầm lớn lên
Bây giờ xinh đẹp là em
Em ra thành phố dần quên một thời
Về quê ăn Tết vừa rồi
Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò
Gặp tôi, em hỏi hững hờ
"Anh chưa lấy vợ, còn chờ đợi ai ?"
Em đi để lại chuỗi cười
Trong tôi vỡ ... một khoảng trời pha lê
Trăng vàng đêm ấy, bờ đê
Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may ...
Giớ thiệu bài Hoa cỏ may
viethienhd
18 October, 2011 11:00
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Xuân Quỳnh
Hoa cỏ may
Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.
Tên mình ai gọi sau vòm lá,
Lối cũ em về nay đã thu.
Mây trắng bay đi cùng với gió,
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,
Ai biết lòng anh có đổi thay ?
Giới thiệu bài Chiều xanh
viethienhd
05 October, 2011 16:52
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Bây giờ đọc lại bài Chiều xanh ai ai cũng xúc động!
Trần Nhuận Minh
Chiều xanh
Có một chiều xanh thẳm ở trong nhau
Gian gác nhỏ mưa lan mờ bến bãi
Áo em ngắn hết một thời con gái
Nỗi yêu anh còn biết giấu vào đâu
Có một chiều xa vắng ở bên nhau
Gió non thổi bậc thêm già nắng quái
Tóc em rối trăng lên chưa kịp chải
Đôi giọt buồn mơ mộng đọng trên mây
Có một chiều giếng đá lá khô bay
Con đường dốc em đi không trở lại
Mây trinh nữ che nghiêng trời xóm bãi
Chim le le gọi bạn dưới đầm sâu
Có một chiều yên ấm ở xa nhau
Anh chợt thấy vầng trăng rằm cũng khuyết
Tà áo úa bồng bềnh cơn gió rét
Thổi nao lòng từ tuổi chớm hoa bay...
11-12-1968
Gặp gỡ Biên Hòa
viethienhd
24 August, 2011 15:28
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
II. Gặp gỡ Biên Hòa
Trước khi rời Sài Gòn, ông anh họ mình là một người rất sành sỏi trong các lĩnh vực, đặc biệt có khiếu làm kinh tế, chắc trông vẻ mặt lơ ngơ của tôi liền đe:
-Trên đường về chú tuyệt đối không được tin ai, kẻo mất hết, bọn lừa đảo trong này nhiều mánh khóe lắm! Mình vâng vâng dạ dạ cho anh họ yên lòng nhưng khi ngồi trên xe buýt tuyến Sài Gòn-Biên Hòa thì cảm giác của mình khác hẳn : Ngồi trên xe với mấy chị, mấy bà vẫn những gương mặt như thân quen từ lâu, chỉ có điều họ nói giọng Nam Bộ. Khi mình hỏi về đường xá đi lại hoặc địa danh ...thì họ rất niềm nở hướng dẫn, đúng là phong cách của những vợ Hai lúa mà mình tưởng tượng. Từ Sài Gòn về Biên Hòa chỉ mất chừng nửa tiếng xe buýt với giá vé 13 nghìn đồng, khi xuống xe, bác tài da đen thui như cột nhà cháy còn cười ngoác cả miệng xởi lởi:
-Anh chị đi mạnh giỏi nghen! Có người nhà đón chưa? Chỉ một câu hỏi thân tình của người tài xế không quen mà cảm thấy ấm lòng và cái thiện cảm đối với mảnh đất phương Nam trong tôi tăng dần...

Trước tượng đài chiến thắng Đoàn Pháo binh Biên Hòa Sư đoàn 5
Đến bến xe buýt Biên Hòa , hai bố con nhà thơ Đàm Chu Văn đã chờ sẵn vợ chồng tôi và đèo xe máy về nhà riêng của nhà thơ ở khu tập thể Tỉnh ủy Đồng Nai . Cũng phải nói thêm rằng tình bạn giữa tôi với nhà thơ Đàm Chu Văn bắt nguồn từ những năm tháng học cấp 3 đầy ắp kỷ niệm của tuổi học trò. Hai thằng vừa cùng xã, vừa cùng lớp, vừa yêu thích văn học .Tốt nghiệp lớp 10 năm 1974 (hệ phổ thông 10 năm), Đàm Chu Văn thi đỗ đi học nước ngoài năm đầu tiên nhưng chính quyền xã không cho đi vì gia đình chưa có người đi bộ đội còn tôi đi bộ đội. Năm sau tôi được quân đội cho đi ôn thi đại học vì không đủ sức khỏe phục vụ lâu dài và năm đó Đàm Chu văn lại làm hồ sơ thi đại học lần thứ hai và cả hai chúng tôi đều đủ điểm đi học nước ngoài nhưng trớ trêu thay, Đàm Chu Văn vẫn bị tay phó chủ tịch xã không xác nhận lý lịch cho đi học, còn tôi vào học khoa lưu học sinh Đức, trường đại học ngoại ngữ Hà Nội. Sau đó , Đàm Chu Văn tòng quân. Vốn là học sinh giỏi, ý chí vươn lên của anh không bao giờ tắt. Sự nghiệp văn học của anh bắt nguồn từ nhưng bài viết trên thao trường, kỷ niệm những vùng đất, tình người, tình đồng đội ở biên giới Tây Nam.Đến năm 1983, Đàm Chu Văn chuyển ngành về Hội Văn nghệ Đồng Nai, phụ tá cho nhà văn Hoàng Văn Bổn. Sau đó anh đi học Trường Đại học Tổng hợp TP Hồ Chí Minh và chuyển về công tác tại Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Đồng Nai. Đến nay Đàm Chu Văn vừa là cán bộ tuyên giáo lại kiêm Phó Chủ tịch, Tổng Biên tập Tạp chí Văn nghệ Đồng Nai. Anh cũng là người lắm chức danh nhất :Ủy viên Ban kiểm tra Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam, Phó đại diện nhà văn các tỉnh miền Đông, Phó Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh... và cũng là người có duyên với các giải thưởng văn học trong nước, đặc biệt là một số đầu sách của anh được đưa vào lưu giữ , giới thiệu trong Văn Miếu Đồng Nai .
Buổi tối nhà thơ Đàm Chu văn tổ chức một bữa tiệc đón vợ chông tôi khá trịnh trọng, đủ các món ăn đặc sản của mảnh đất Biên Hòa qua bàn tay khéo léo của phu nhân nhà thơ. Nhưng vui nhất trong bữa nhậu này là tôi được ngồi với 3 nhà văn của Biên Hòa: Đàm Chu văn, nhà thơ Trần Ngọc Tuấn, nhà văn Lê Đăng Kháng . Chúng tôi vừa nhậu vừa đọc thơ , nói chuyện văn chương...say bia, say rượu, say tình bạn văn và tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Sáng hôm sau , sau khi ăn sáng xong vợ chồng tôi và các nhà văn đến quán “Cây Bàng” bên sông Đồng Nai uống cà-phê. Ngắm dòng sông Đồng Nai đỏ nặng phù sa, từng đoàn tàu lớn đi lại mà giống như những chiếc thuyền giấy tuổi thơ đem lại cho tôi bao cảm xúc . Thỉnh thoảng nhà thơ Trần Ngọc Tuấn lại cao hứng đọc vài câu anh tâm đắc về thế sự làm tôi mộng mị như lạc vào một thế giới khác, thế giới của văn chương và tình bạn và trút đi bao nỗi ưu phiền. Trần Ngọc Tuấn hăm hở giới thiệu về lịch sử 300 năm tỉnh Đồng Nai, những vùng đất , nền văn hiến gắn liền với tên tuổi nhà văn hóa Trịnh Hoài Đức. Cao hứng lên anh móc điện thoại gọi nhà văn Khôi Vũ đến . 15 phút sau nhà văn Khôi Vũ với dáng đi ục ịch của người thừa cân bước vào. Tôi đã đọc khá nhiều bài viết của anh trên Blogs nhưng cách nói chuyện dí dỏm của nhà văn lại khác hẳn với những lập luận của anh trong tác phẩm. Ngồi một lát, Khôi Vũ xin phép đi vì anh phải đi chấm giải cho hội thi nào đó và anh khoe phải đi “biệt phái” sang Sing để làm nhiệm vụ “bảo mẫu” thay cho vợ anh đang trông thằng cháu ngoại ở Sing. Đang uống cà phê thì nhà báo Võ Hoàng, Phó Tổng Biên tập báo Đồng Nai nghe tin có bạn từ Hải Dương vào chơi liền ghé đến thăm. Khi được hỏi lý do đến muộn anh cười:
-Phải chào cờ đầu giờ và các bạn nói vui: Ở Đồng Nai có một đặc sản mà không một tỉnh nào có được đó là tất cả cán bộ, công chức, , viên chức bắt buộc phải chào cờ đầu giờ buổi sáng. Ở Biên Hòa vài ngày, hai vợ chồng tôi và vợ chồng nhà thơ Đàm Chu Văn cùng cậu trưởng nam của nhà thơ đang là sinh viên của trường Đại học Khoa học xã hội Nhân văn TP Hồ Chí Minh đi thăm khu du lịch Đại Nam Văn hiến ở Bình Dương. Phải nói độ quy mô của Đại Nam thuộc diện hoành tráng (có người bảo nhất Đông Nam Á). Là một khu du lịch tọa lạc tại thị xã Thủ Dầu Một , tỉnh Bình Dương cách thị xã Thủ Dầu Một vào khoảng 7km về hướng huyện Bến Cát. Đây là công trình du lịch thuộc loại quy mô với tổng kinh phí khoảng 6.000 tỷ đồng .

Vợ chồng Viết Hiện và vợ chồng nhà thơ Đàm Chu Văn
trong công viên Đại Nam
Đại Nam thế giới du lịch hiện đang được xây dựng và đã khánh thành giai đoạn 1 vào năm 2007.Với tổng diện tích giai đoạn 1 là 261ha, giai đoạn 2 là 450ha, Đại Nam Thế giới du lịch có đủ cả biển hồ, sông núi và tường thành, với dụng ý làm toát lên vẻ đẹp của đất nước Việt Nam, trong đó điểm nhấn quan trọng nhất là đền thờ Đại Nam Quốc Tự và dãy núi Bảo Sơn Ngoài ra, tại khu du lịch còn có nhiều hạng mục quan trọng khác sẽ xây dựng như Việt Nam thu nhỏ rộng 30 ha, thể hiện vẻ đẹp về thiên nhiên cũng như phản ánh những thành tựu nổi bật của 64 tỉnh, thành trong cả nước và những hình ảnh giới thiệu về 54 dân tộc Việt Nam. Ông chủ của khu du lịch này là Huỳnh Kim Dũng phất lên từ nghề nung vôi (Dũng lò vôi) theo cách nói của người dân trong này. Nghe nói ông ta thành đạt từ nghề nung vôi và dùng số tiền của mình đầu tư địa ốc , xây dựng cơ sở hạ tầng khu công nghiệp Sóng Thần-Đồng Nai, khu công nghiệp Bình Dương...đương nhiên sự thành công của ông ta có sự tiếp tay của khá nhiều quan chức cỡ bự và công ty du lịch của ông cũng có cổ phần của nhiều quan chức. Đến thăm khu du lịch tâm linh Đại Nam du khách đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Các công trình kỳ vĩ về mặt kiến trúc nhưng giống hệt kiểu Tàu từ Kim Tiền điện đến núi Bảo Sơn và cả những dòng suối uốn lượn xung quanh Kim tiền điện nữa .Nhưng điều ghi nhận ở đây là khu nuôi dưỡng các loài vật hoang dã. Khu bảo tồn thiên nhiên ở đây rất phong phú , các loài động vật quý hiếm của các nước trên thế giới gần như hội tụ ở đây .Từ chú tê giác một sừng ở châu Phi đến hươu cao cổ, gấu , hổ, vượn , khỉ...khiến du khách rất thích thú. Tuy nhiên trong Kim Tiền điện là khu vực thờ tự chính của Đại Nam chả hiểu tư duy của ông chủ khu du lịch này quan niệm thế nào về thờ tự, do vậy ông ta thờ đủ các loại tượng từ Tượng Phật đến các bậc thần thánh khác như Thánh Góng, Hùng Vương, Khổng Tử ...đến các danh sĩ thời cận đại như Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, Vạn thế sư biểu Chu Văn An và Chủ tịch Hồ Chí Minh ...Việc sắp xếp thờ tự rất lộn xộn có chỗ để các anh hùng dân tộc ngang vị trí thờ thần tài...Trước đây ông chủ của công trình này còn đưa cả bài vị của bố mẹ mình vào thờ chung với các bậc thần thánh và các anh hùng dân tộc nhưng bị báo chí phê phán nên ông ta mới đem đi nơi khác.

Viết Hiện và Đàm Chu Văn ở Văn Miếu Trấn Biên Đồng Nai
Trong thời gian ở Biên Hòa tôi dành hẳn 1 ngày đi Vũng Tàu chơi, vừa tắm biển vừa ngắm nhìn mảnh đất miền Đông gian lao và anh dũng, nơi này đang khởi sắc từng ngày. Nếu trước đây 5 năm (2006) khi tôi đi qua nơi này vẫn còn những khu đất bỏ hoang thì bây giờ từ Biên Hóa xuống Vũng Tàu có bói cũng không có chỗ đất trống , mà thay vào đó những tòa nhà cao vút của công sở, khu công nghiệp, cửa hàng, cửa hiệu dân cư đông đúc , hai bên đường là những cánh rừng cao su xanh mướt như lá phổi xanh của miền Đông đem lại không khí trong lành cho hàng triệu cư dân nơi đây. Tăm biển vũng Tàu mệt nhoài, chú lái xe rất thông thạo vùng này liền đưa chúng tôi đến ăn trưa ở một địa điểm cách thành phố Vũng Tàu khoảng 25 km. Theo chú lái xe thì ăn ở đây vừa được ăn các món đặc sản biển thứ thiệt lại không bị chặt chém như ở thành phố du lịch. Men theo con đường đất đỏ ngoằn nghoèo, chúng tôi đến khu vực lúp xúp những đầm vũng ven biển toàn sú vẹt té ra là chiến khu rừng Sáp nổi tiếng với những trận đánh của đặc công nước khi xưa. Dãy quán trông rất tạm bợ lợp bằng lá dừa nước nhưng đã thấy hàng loạt xe du lịch đủ loại từ biển xanh đến biển trắng đậu san sát ,chứng tỏ dân nhậu rất sành điệu .Cả bốn người nhậu thỏa thuê những món rất khoái khẩu như con móng tay hấp, bạch tuộc hấp, tôm nướng sả, cua biển loại khủng mà chỉ hết chưa đến 1 triệu đồng nếu cứ giá như ở Hải Phòng hoặc Hải Dương thì có thể tới 2 triệu đồng. Mấy ngày dừng lại Biên Hòa tôi cùng nhà thơ Đàm Chu Văn đến thăm Văn miếu Trấn biên Đồng Nai. Có thể nói tỉnh Đồng Nai đã dành một khu đất đẹp để xây dựng Văn Miếu, đây cũng là 1 trong 9 Văn miếu trong toàn quốc đang hoạt động và được khách tham quan và nhân dân chiêm bái. Về quy mô Văn miếu Trấn biên Đồng Nai khá hoành tráng và thiết kế đẹp từ cồng vào , tam quan , điện thờ chính...Văn miếu Trấn biên Đồng Nai gắn liền với tên tuổi nhà văn hóa lớn của miền Đồng là Trịnh Hoài Đức. Tuy nhiên có một điều đáng tiếc là ở đây không hề có một vị tiến sĩ Nho học của miền Đông được tôn vinh và thờ tự ở Văn miếu vì cả Nam Bộ thời ấy chỉ có mỗi một tiến sĩ Nho học là Phan Thanh Giản nhưng ông lại là người miền Tây...
Nam phương du ký
viethienhd
06 August, 2011 10:31
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Nam Phương du ký
I : Ấn tượng Sài Gòn
Cách đây 5 năm , năm 2006, Báo Hải Dương có tổ chức cho một số cán bộ, phóng viên đi tham quan du lịch theo kiểu “xuyên Việt”, nghĩa là đi từ Bắc vào Nam đến tận Mũi Cà Mau để anh em biết được những vùng đất rộng dài của đất nước và học tập kinh nghiệm làm báo của các đồng nghiệp ở các tờ báo Đảng địa phương. Trong chuyến đi ấy, lần đầu tiên tôi được biết Sài Gòn nhưng chỉ ở Sài Gòn 1 ngày 1 đêm nên Sài Gòn trong tôi chỉ là một chút thoáng qua...
5 giờ sáng ngày 5-7, sau 29 giờ hết nằm lại ngồi trên chuyến tàu tốc hành , lúc đó ánh bình minh phương Nam đã xuất hiện phía chân trời, Sài Gòn rực rỡ hiện ra với những đường phố dài rộng và những tòa nhà cao vút . Một khách du lịch người nước ngoài chắc là lần đầu tiên đến Sài Gòn ngồi đối diện với tôi giọng phấn khích:
- Sai Gon City! Ho Chi Minh City!
Đoàn tàu dừng lại, hành khách lục tục xuống ga, đến cửa ga tôi thấy hàng trăm xe tắc-xi, xe ôm đã quây kín chào mời nhưng khi từ chối không đi thì họ vẫn vui vẻ . Tôi kéo chiếc va-li to đùng chứa đủ các thứ cần dùng cho chuyến đi về một chiếc tắc-xi đậu cạnh đường, cậu lái xe nhanh nhẹn đỡ chiếc va-li lên và nói:
-Đi xe của con cô chú cứ yên tâm và không quên đưa cho một tấm các ghi rõ tên hãng xe , tên người lái và dặn:
-Chú cầm cái này nếu xuống xe mà quên đồ thì liên lạc với con ! Chỉ một câu nói nhẹ nhàng của người lái xe khiến tôi thấy phong cách phục vụ của đội ngũ lái xe trong này rất chuyên nghiệp và cảm tình với người phương Nam cõ lẽ từ bắt đầu từ đây...

Trước Bến Nhà Rồng
Về nhà người quen nghỉ ngơi một ngày, sáng hôm sau vợ chồng tôi lấy xe máy đi “khám phá” Sài Gòn , bởi chỉ có đi xe máy mới chủ động được thời gian và thăm thú các địa danh mới kỹ được . Ăn sáng xong , chúng tôi dùng chiếc xe máy tay ga loại "xịn" của người nhà phóng đến điểm đầu tiên trong chuyến đi là Bến Nhà Rồng . Vì tôi sử dụng xe tay ga kém nên bà xã không tin tưởng nên dành quyền điều khiển .Phải nói rằng được vợ chở đi thăm thú thì còn gì bằng mà như trong này người ta quan niệm những người đàn ông mà để phụ nữ chở thì người đó chắc chỉ ở "bển" về (Việt kiều), trong khi đó mình thì còm nhom chắc ai cũng nghĩ mình ở "bển" không quá vài tháng chưa kịp ngấm đường sữa của bọn tư bản...
Đi trên xa lộ Đông Tây hay còn gọi là xa lộ Hà Nội đến Bến Nhà Rồng nhìn hàng nghìn xe máy , xe ô tô nối đuôi nhau thì cảm giác đường Sài Gòn quá hùng vĩ (mà ở trong này ít xảy ra tắc đường như ở Hà Nội).Gió mát trên Nghè Thị Vải thổi lên làm người đi đường , đi tản bộ càng thêm khoan khoái. Khu vực Bến Nhà Rồng vào ngày chủ nhật rất đông khách du lịch. Mấy ông “Tây ba lô” vừa chụp ảnh vừa chỉ trỏ hầm cầu Thủ Thiêm và tòa nhà cao nhất Sài Gòn (66 tầng) có cả bãi đỗ cho máy bay trực thăng ra vẻ thán phục lắm .Khu di tích lịch sử Bến Nhà Rồng vẫn như lần tôi thăm trước, nhưng lần này tôi mới để ý thấy chiếc xe kéo tay trưng bày ở hành lang (loại xe dành cho những ông chủ thực dân) do người An Nam kéo như trong Bản án chế độ thực dân Pháp của Bác Hồ viết. Thấy không có nhân viên khu di tích, vợ chồng tôi lần lượt ngồi vào làm kiểu ảnh nhưng xem ảnh chẳng giống thực dân chút nào vì mình còm nhom ốm yếu ...
Thăm thú một hồi thấy mệt, hai vợ chồng rủ nhau vào một nhà hàng nổi trên sông Sài Gòn gọi ly cà phê nhâm nhi . Sông Sài Gòn khá rộng, bao nhiêu con tàu loại lớn hú còi đi lại, dòng sông đỏ nặng phù sa để cho những miệt vườn phương Nam thêm trù phú , từng đám hoa lục bình tím ngát lập lờ trôi như gieo vào lòng du khách nỗi nhớ ly hương...
Đến Dinh Độc lập vào buổi chiều chủ nhật khách tham quan đông nghịt, đủ các thành phần từ các đoàn cán bộ, các cựu chiến binh, học sinh , sinh viên ,thiếu nhi ở mọi miền đổ về chiêm ngưỡng và tìm hiểu một công trình đầu não của Ngụy quyền Sài Gòn trước tháng 4 năm 1975. Phải nói rằng Dinh Độc lập theo ngày tháng ghi trên phía cửa sau thì được xây dựng gần 6 năm (7-1962-10-1966) do Cục Công binh ngụy xây dựng mà người khởi xướng xây dựng Dinh là Tổng thống Ngô Đình Diệm nhưng ông ta không được sống trong Dinh một ngày nào (Ngô Đình Diệm bị ám sát năm 1963). Dinh Độc Lập có diện tích sử dụng 20.000 m2, gồm 3 tầng chính, 2 gác lửng, sân thượng, tầng hầm với 95 phòng, mỗi phòng được trang trí nội thất khác nhau. Nơi đây từng là cơ quan đầu não của chính quyền Sài Gòn cũ, nơi ở của gia đình Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Đồ án thiết kế tòa nhà là của kiến trúc sư Ngô Viết Thụ, người Việt Nam đầu tiên đoạt giải Khôi nguyên La Mã , giải thưởng cao nhất của trường Mỹ thuật Pa-ri. Thăm các phòng làm việc của Tổng thống ngụy, phòng làm việc của các Phó Tổng thống , phòng tiếp khách các đại sứ, phòng tiếp khách của phu nhân Tổng thống và phu nhân các Phó Tổng thống, phòng chiếu phim, thư viện...khá trang trọng và bài trí đẹp. Ở hành lang tầng 2 gần phòng làm việc của Nguyễn Văn Thiệu có treo bức tranh sơn dầu mô tả Thúy Kiều gặp gỡ Kim trọng trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du chứng tỏ Tổng thống Thiệu cũng rất lãng mạn. Trên lầu 4 là một phòng hòa nhạc lớn có thể chứa được vài trăm quan khách tham dự các buổi hòa nhạc , khiêu vũ, có đặt một chiếc dương cầm mà người biểu diễn là con gái rượu của Tổng thống Thiệu. Nghe nói cô gái này rất tài hoa chơi được các bản nhạc từ nhạc cổ điển đến đương đại như Rốc, Phốc ...
Mặc dù kiến trúc Dinh hiện đại , được thiết kế công phu kết hợp đủ các yếu tố tâm linh và khi thiết kế Dinh , Kiến trúc sư Ngô Viết Thụ muốn tìm một ý nghĩa văn hóa cho công trình, nên mọi sự xếp đặt từ bên trong nội thất cho đến tiền diện bên ngoài, tất cả đều tượng trưng cho triết lý cổ truyền, nghi lễ Phương đông và cá tính của dân tộc. Kiến trúc sư Ngô Viết Thụ đã kết hợp hài hoà giữa nghệ thuật kiến trúc hiện đại với kiến trúc truyền thống Phương Ðông. Toàn thể bình diện của Dinh làm thành hình chữ CÁT , có nghĩa là tốt lành, may mắn; Tâm của Dinh là vị trí phòng Trình quốc thư; Lầu thượng là Tứ phương vô sự ,lầu hình chữ KHẨU để đề cao giáo dục và tự do ngôn luận. Hình chữ KHẨU có cột cờ chính giữa sổ dọc tạo thành hình chữ TRUNG như nhắc nhở muốn có dân chủ thì phải trung kiên. Nét gạch ngang được tạo bởi mái hiên lầu tứ phương, bao lơn danh dự và mái hiên lối vào tiền sảnh tạo thành hình chữ TAM . Theo quan niệm dân chủ hữu tam : Viết nhân, viết minh, viết võ, ý mong muốn một đất nước hưng thịnh thì phải có những con người hội tụ đủ 3 yếu tố Nhân, Minh, Võ. Ba nét gạch ngang này được nối liền nét sổ dọc tạo thành hình chữ VƯƠNG , trên có kỳ đài làm thành nét chấm tạo thành hình chữ CHỦ tượng trưng cho chủ quyền đất nước. Mặt trước của dinh thự toàn bộ bao lơn lầu 2 và lầu 3 kết hợp với mái hiên lối vào chính cùng 2 cột bọc gỗ phía dưới mái hiên tạo thành hình chữ HƯNG ý cầu chúc cho nước nhà được hưng thịnh mãi. Thế nhưng Tổng thống Thiệu cũng phải vĩnh viễn ra đi ,chỉ được sống trong Dinh vẻn vẹn 9 năm vì cái cơ bản nhất là chính thể của ông ta đi ngược với lợi ích của toàn bộ dân tộc Việt Nam.

Trong công viên Bến Nhà Rồng
Ở Gài Gòn trong các quán ăn lớn tôi thường thấy có cả tốp nhạc công biểu diễn, họ chơi kèn ooc-gan, kèn Trompet và hát nhưng chủ yếu là nhạc Trịnh . Những nghệ sỹ này rất nhiệt tình, họ biểu diễn với âm lượng vừa đủ và hay để ý đến thái độ thực khách, nếu khách yêu cầu đến bên bàn biểu diễn thì họ rất sẵn sàng và không nhận thù lao. Chắc chủ nhà hàng đã hợp đồng trả sẵn cho họ mức thù lao theo tháng hoặc theo ngày. Đây là một nét văn hóa rất đặc trưng mà ở Hà Nội và các thành phố lớn khác không có được. Ở Sài Gòn món ăn nào cũng ấn tượng : nếu đồ ăn thì hương vị không thể thiếu là đường, đồ uống thì kèm rất nhiều đá lạnh .Từ tô bún bò đến bát hủ tíu đều ngòn ngọt cay cay, còn đồ uống thì dứt khoát phải lạnh như bia , rượu, trà đều kèm đá .Các buổi nhậu ở đây thường kéo dài đến 3-4 tiếng đồng hồ là thường. Có lẽ phong cách người phương Nam phóng khoáng nên gặp gỡ bạn bè là phải nhậu lai rai mới thỏa tấm lòng. Mà cái hay ở các bàn nhậu là người ta rất vui vẻ nhưng không hô zô zô 100% như ngoài Bắc . Rất nhiều quan chức cỡ bự nhưng hết giờ làm việc họ ăn mặc rất giản dị cứ áo phông, quần cộc đến nhậu với bạn bè trông rất dân dã chứ không như ngoài Bắc. Nếu ở các quán nhậu trong này mà thấy một ông nào ăn mặc đóng hộp đến nhậu thì y như là ông ta vừa từ ngoài Bắc mới vào...
Nắng Phương Nam
viethienhd
28 July, 2011 03:08
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Nắng phương Nam
Đang ở miền Bắc những cuối ngày tháng 7, đầu tháng 8 này , cái nắng vừa oi nồng vừa gắt , nhiệt độ ngoài trời lúc nào cũng ở khoảng 36-37 độ khiến người mỏi mệt, căng thẳng. Đến bữa ăn chỉ uể oải làm một hai lưng cơm cho qua bữa...Nhưng vừa đặt chân đến TP Hồ Chí Minh thì cảm giác trong tôi ngược lại. 8 h sáng, vẫn cái nắng rực rỡ của tiết trời trong xanh như ở Hà Nội nhưng có hơi mát của biển, của sông Sài Gòn thổi lồng lộng nên dù nhiệt độ ngoài trời có thể lên tới 32-33 độ thì người Sài Gòn vẫn ung dung diện những bộ cánh sang trọng , những cô gái váy áo sặc sỡ ở những điểm vui chơi giải trí, những ông Tây “ba lô” đi dạo phố ngó nghiêng những cửa hàng cửa hiệu và cả những bác xích lô ngồi nhâm nhi ly cà phê ở hẻm phố cũng thấy dễ chịu...

Trước Dinh Độc Lập
Lý giải sự khác biệt về thời tiết giữa hai miền , bạn tôi, một người đã gần ba chục năm sống ở đây nói khá văn vẻ: Đấy là nắng phương Nam !
Nắng phương Nam, cái nắng mới hồn hậu như lạ như quen làm sao! Những sợi nắng như dát vàng thả từ lưng chừng trời kèm theo hơi gió mát của biển ,của sông phả xuống thành phố dân cư đông đúc nhất nước như làm tan đi những giọt mồ hôi của những người công nhân đang khẩn trương xây dựng những công trình hiện đại ở khu vực cầu Thủ Thiêm hoặc trên những tòa cao ốc của dự án đầu tư khu phức hợp văn phòng Vincom quận 1.Chiều chiều, trên đường Đồng Khởi -con đường đẹp nhất Sài Gòn được mệnh danh là “con đường lá me bay” bởi hai bên đường có hàng me cổ thụ đều tăm tắp, những chiếc xe du lịch sang trọng, xe gắn máy nối đuôi nhau đi lại như không bao giờ hết. Trên vỉa hè những nam thanh nữ tú , những cặp uyên ương “tay trong tay”, “mắt trong mắt” dắt nhau vào mua sắm trong những siêu thị, “shop-pinh” sang trọng , bởi quận 1 là trung tâm buôn bán lớn nhất Sài Gòn.

Nhà hàng nổi trên sông Sài Gòn gần bến Nhà Rồng
Nắng phương Nam, cái nắng hiền hòa, đôn hậu như bản tính của người dân phương Nam . Ngồi nhâm nhi ly cà phê ở một quán giải khát ven sông Sài Gòn nghe những bản nhạc Trịnh du dương từ chiếc loa gắn ở góc tường, mắt ta hướng về một miền xa ngái bên sông và nghĩ ngợi mông lung. Ừ cái nắng phương Nam lạ thật, cái nắng chan hòa suốt bốn mùa cho hoa trái vô cùng phong phú .Những quả măng cụt béo căng, những trái sầu riêng thơm lựng, những chiếc xe đẩy đầy ắp thanh long , chôm chôm đỏ chói của các bà , các chị ở chợ Bến Thành như phụ họa cho cái nắng rực rỡ nơi đây .
Nắng phương Nam, cái nắng rực rỡ hiền hòa quanh năm suốt tháng vì thế người phương Nam muốn gửi chút nắng vàng cho người Hà Nội trong những ngày đông tháng giá là có lý của nó. Ngoài sự cảm thông xứ Bắc có mùa đông lạnh giá còn có sự hào hiệp của phong cách người phương Nam mà ngôn ngữ trong này gọi chung là tính cách "Anh Hai".
Nắng phương Nam, cái nắng diệu kỳ đã đem cho bạn biết bao cảm xúc để sau khi thưởng thức những hoa trái ở xứ sở sầu riêng , măng cụt, mít tố nữ ...của những miệt vườn từ Long An, Cần Thơ, Tiền Giang...để rồi chia tay với dòng sông Hậu,sông Tiền, nhìn đám hoa lục bình tím ngát trên sông Sài Gòn và cả những nụ cười e lệ của những cô gái mới quen trên những chuyến xe đò vội vã...làm trái tim đa cảm của ai nhớ mãi không quên...
Chuẩn bị "Hành phương Nam"
viethienhd
29 June, 2011 01:57
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Chuẩn Bị "Hành phương Nam"
Năm nay mình quyết định nghỉ phép vào đầu tháng 7 để cùng bà xã làm một chuyến "Hành phương Nam". Chỉ có đi dịp này mới ổn vì bà xã được nghỉ hè và cô con gái rượu thứ hai về nghỉ hè thì mới có người trông nhà. Hôm báo cáo xin nghỉ phép, Tổng Biên tập hơi lưỡng lự vì một nhẽ cán bộ chủ chốt các phòng rất mỏng, mình lại đảm nhận vị trí quản lý phòng khá nhiều việc nên Tổng Biên tập hơi phân vân một chút nhưng sau đó cũng đồng ý cho mình nghỉ theo quy định.Thế là có trong tay 18 ngày nghỉ không liên quan gì đến công việc , đầu óc thảnh thơi, chỉ tiếc là trong 18 ngày không được tập luyện thường xuyên môn bóng bàn và không được lướt Web mỗi ngày ...Nhưng không sao, quỹ thời gian còn dài cho những thú vui đó! Chuyến "Hành phương Nam" lần này mình dự định cùng bà xã đi mấy điểm: TP Hồ Chí Minh, Biên Hòa , Vũng Tàu, Bình Dương, Đà Lạt và điểm cuối là Bình Phước. Ở Sài Gòn mình đến thăm ông anh con bác họ, cố gắng ở đó 2 ngày để đưa lãnh đạo đi mấy điểm như Dinh Thống nhất, Bến Nhà Rồng, khu du lịch Suối Tiên, Địa đạo Củ Chi còn về Biên Hòa thì đến thăm ông bạn nhà văn Đàmm Chu Văn, vốn là dân tuyên giáo "xịn" và nhà thơ Trần Ngọc Tuấn, một chuyên gia trong lĩnh vực kế toán-tài chính, về Bình Dương mình thăm ông bạn đồng hương cùng nhập ngũ, hiện là Viện trưởng Viện Mía đường sau đó sẽ đi Vũng Tàu để hít thở không khí trong lành nhất Việt nam như lời các nhà quảng cáo. Đến Đà Lạt mình muốn cùng người đã chia sẻ bao khó khăn với mình 29 năm qua , thăm Thung lũng Tình Yêu để ôn lại mối tình nồng cháy ở cái tuổi"Tri thiên mệnh" cũng là dịp động viên bà xã ...Về Bình Phước thăm cô em gái út của mình đã lập nghiệp 16 năm mà mình chưa biết nhà.
Trong chuyến đi naỳ mình rất muốn viết một cái gì đó để ghi nhớ sự kiện hơi long trọng"29 năm-ngày cưới". Tuy nhiên ước muốn là một việc còn thành công hay không lại là một việc khác bởi vì "mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên" cơ mà! Đến bây giờ vé tàu đã mua (vợ thích đi tàu thống nhất ) để ngắm đất nước hình chữ S, khi ra sẽ bằng ô tô tiện hơn tuy hơi mệt. Xem lịch Khổng Minh thì ngày xuất hành sẽ là ngày 3-7 (Kim dương). Mình tin rằng nếu lịch Khổng Minh đúng thì trong chuyến đi này sẽ hanh thông , bạn bè sẽ chiêu đãi rượu và thơ xả láng và khi về mình sẽ viết được cái gì đó đáng nhớ!
Chào mừng cu Tít
viethienhd
22 June, 2011 16:39
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Chào mừng cu Tít!
Nhân Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21-6), vợ chồng mình quyết định đưa thằng cháu ngoại là Đỗ Hải Hoàng (Cu Tít) vừa được 7 tháng tuổi cùng chị nó là Đỗ Thị Thùy Trang hơn 5 tuổi và bố mẹ chúng đi chụp ảnh kỷ niệm. Trong buổi chụp ảnh long trọng này không thể vắng mặt "thứ nữ" của mình là Nguyễn Việt Quỳnh hiện là sinh viên khoa báo chí-Đại học Quốc gia Hà Nội. Sau gần 3 giờ đồng hồ làm người mẫu bất đắc dĩ, thấy không được lợi gì vì cái trò sĩ diện của người lớn, Cu Tít bèn hét toáng lên đòi bú mẹ và cương quyết phản đối bằng cách tè một bãi lênh láng lên sàn nhà làm ông chủ hiệu ảnh hết hồn vì nơi đây vốn dành riêng cho những cặp uyên ương chụp ảnh cưới .Sau đây là một chùm ảnh hoạt động của gia đình nhà báo Nguyễn Viết Hiện trong ngày 21-6:

Vợ chồng mình và cả nhà cu Tít

Trăm phần trăm sính đồ Ngoại

Tớ được làm người mẫu cởi truồng

Cu Tít lộ hàng

Làm chị khó lắm, phải đâu chuyện đùa!

Đỗ Thị Thùy Trang hơi nghiêm nghị, xem ra không hợp với nghề người mẫu!

Vợ chồng Đỗ Văn Hách- Nguyễn Vũ Chi Loan hớn hở vì được điểm 10!

Bé yêu của mẹ!

Con gái bia rượu của bố!

Ông cũng sính đồ Ngoại!

Bà còn sính đồ ngoại hơn!

Dì và cháu

Nguyễn Vũ Chi Loan và trưởng nữ Đỗ Thị Thùy Trang

Vợ chồng Đỗ Văn Hống ( Hách)

Nguyễn Việt Quỳnh -Nguyễn Vũ Chi Loan
Hoa phượng cháy trong mưa
viethienhd
02 June, 2011 10:00
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Hoa phượng cháy trong mưa
Chiều qua, trên đoạn đường Chương Dương gần cầu Hồng Quang mặc dù trời mưa khá to nhưng bỗng xuất hiện mấy gã trung tuổi bỗng dừng xe máy ở gốc một cây phượng nở hoa đỏ rực và chỉ chỉ trỏ trỏ với những động tác khá lạ...Không chỉ có mấy gã trung tuổi mà thêm vào đó vài cô cậu học trò lớp 11, 12 gì đó cũng góp mặt .Tiếng một em gái lanh lảnh thốt lên:
-Các cậu ơi, xem kìa ! Hoa phượng cháy trong mưa...

Chứng kiến mấy gã trung tuổi có vẻ hơi lập dị , có người tóc đã điểm bạc và mấy cô cậu học trò THPT xem hoa phượng trong mưa với vẻ hồn nhiên tôi hơi ghen tỵ vì cái vẻ vô tư của họ và thầm nghĩ có lẽ hoa phượng không chỉ độc quyền dành riêng của lứa tuổi học trò mà là thuộc về mọi người , không phân biệt tuổi tác ,bởi cây phượng là một biểu tượng gắn với mái trường, bè bạn , thầy cô . Chính vì lẽ đó , cứ mỗi lần hè về, cây phượng nở hoa đỏ rực cả khung trời lại làm xao xuyến bao trái tim đa cảm....
Mái trường cấp 3 năm nào của tôi nằm bình yên bên bờ sông Luộc có khá nhiều cây phượng . Sân trường rộng rãi chỉ có bàng và phượng. Những gốc bàng xù xì cổ thụ và những cây phượng già nua đã chứng kiến bao kỷ niệm vui buồn của cuộc đời học sinh . Mùa hè năm 1974 ấy ,dưới những tán bàng xanh mướt và những gốc phượng già, lớp 10C (hệ phổ thông 10 năm) làm cuộc chia tay long trọng trước kỳ thi tốt nghiệp . Tay lớp trưởng vốn là dân yêu môn toán thường ngày thì khô khan, điềm đạm bởi trong đầu của hắn chỉ nghĩ đến cos, sin và những công thức chán ngấy mà hôm ấy bỗng dưng tuyên bố hơi văn vẻ:
-Các bạn ơi hôm nay chúng ta họp lớp và chia tay dưới một khung trời rợp màu hoa phượng để nhớ mãi mái trường này...

Thời bao cấp khó khăn đó làm gì có liên hoan mặn , ngọt như bây giờ. Họp lớp chia tay mà chúng tôi tụm năm túm ba bàn tán sôi nổi về những ước mơ , dự định của mình sau khi tốt nghiệp và viết những dòng lưu bút tặng nhau trên những cuốn sổ nho nhỏ . Có người thì thích vào nghề dạy học, có người muốn trở thành nhà văn tên tuổi mặc dù điểm tổng kết môn văn của hắn gần như bét lớp , lại có đứa muốn làm bác sĩ nhưng môn hóa, môn sinh thì luôn bị điểm kém và có đứa từng đoạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi tỉnh môn văn thì ước mơ làm thiếu tá công an...Cả lớp cứ rì rầm bàn tán, rồi thầy chủ nhiệm đến.Thầy chủ nhiệm của chúng tôi dạy môn văn rất đẹp trai có mái tóc bồng bềnh như nghệ sĩ và giọng nói trầm ấm nhất là khi thầy đọc bài Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm thì tôi quả quyết là khối cô học sinh cuối cấp mê thầy . Thường ngày khi giảng văn, thầy nói rất hay nhưng lần chia tay năm ấy thầy nói rất ngắn, đại ý thầy rất kỳ vọng vào lớp chúng tôi , lớp học đã hai lần đi sơ tán, đã từng học dưới những căn hầm trú ẩn và có bạn cả năm học chỉ có bộ quần áo duy nhất mà vẫn đạt học sinh giỏi cấp tỉnh...Rồi thầy đọc tặng cả lớp một bài thơ. Có lẽ do lâu ngày tôi không nhớ hết nhưng chỉ nhớ được mấy câu khá xúc động :
...Cho em tất cả niềm tin
Cho em đôi mắt biết nhìn tương lai
Cho em tất cả ngày mai
Chắp thêm đôi cánh đường dài em bay
Bên nhau trong bấy nhiêu ngày
Xa nhau biết có nhớ thầy nữa không?
Cả lớp như hút hồn vào những câu thơ của thầy, trên khóe mắt của mấy tướng gan lỳ cũng ngân ngấn nước còn bọn con gái thì đỏ hoe. Bỗng một cậu da đen thui, quần ống thấp ống cao không biết đã chuẩn bị sẵn từ bao giờ, ôm một bó hoa phượng bó sẵn chạy lên tặng thầy.Thầy cười đôn hậu và nhìn cả lớp với cái nhìn trìu mến.
Giờ đây ,gần 40 năm đã trôi qua, hơn 40 bạn lớp 10C năm nào đều đã trưởng thành. Có người đã là "ông nọ, bà kia" rồi, có người thì vĩnh viễn nằm lại chiến trường miền Nam trước ngày 30-4-1975...nhưng cứ đến mùa phượng đỏ là tôi không thể quên được những gương mặt bạn bè, thầy cô thân yêu của tôi năm nào....
Túi gạo của mẹ
viethienhd
13 May, 2011 10:49
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Túi Gạo Của Mẹ
(Khuyết danh)
Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này,nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số. Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa.Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình.Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp,tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị.Ngày qua ngày,năm nối năm,những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên,ngoan ngoãn,học hành giỏi giang,nước mắt bỗng lăn trên gò má chị. Học hết cấp hai, cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oàn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay, khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh.Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đình, giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông.Cậu bé vốn hiểu chuyện,thương mẹ vất vả,cậu xin nghỉ học: - Mẹ này,con nghỉ học thôi,ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học,tiền đâu mà đóng học phí, tiền sinh hoạt phí, lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa, nhà mình biết lấy đâu ra. - Có thế nào con cũng không được bỏ học.Con là niềm tự hào của mẹ.Chỉ cần con chăm chỉ học hành, còn những việc khác,con không phải bận tâm. Hai mẹ con tranh luận rất lâu,cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ. Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được, mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má, cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở…
Nghe mẹ, cậu khăn gói vào trường nhập học. Lòng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu, nhìn bóng con trai khuất dần…Ít lâu sau, có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa,chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào. Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị, nói: -Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra. Chị cẩn thận tháo túi. Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại, giọng lạnh băng: -Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn. Đấy,chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ, vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ,cả cám gạo nữa,đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi,gạo thế này,chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu. - Nhận vào. Thầy nói, không ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh. Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:-Tôi có 5 đồng, thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy? -Thôi, chị cầm lấy để đi đường uống nước. Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay, khổ sở,mặt đỏ ửng lên, chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.
~*~
Đầu tháng sau,chị lại đến nộp gạo cho con trai.Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày, lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh Lang, ác cảm:
- Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì, chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra,đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem,với loại gạo hổ lốn thế này, liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao? - Thầy thông cảm.Thầy nhận cho, ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.- Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào ! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị. Người mẹ im bặt, mặt chị trở nên trắng bệch,nhợt nhạt.Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp,bước cao ra về.Dáng chị liêu xiêu,đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.
~*~
Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến.Vẫn dáng đi xiêu vẹo, mồ hôi mướt mải trên trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị. Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này, nét giận dữ in hằn trên mặt thầy.Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ: - Tôi đã nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận! Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất.Dường như bao nỗi ấm ức,đau khổ va bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ, chị khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì lực bất tòng tâm. Thầy Hùng kinh ngạc, không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế. Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại - Thưa với thầy, gạo này là do tôi... Tôi đi ăn xin, gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu gì thầy, chân cẳng tôi thế này, tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện, đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho,kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con, cha cháu mất sớm... Thầy thương tình, thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo, con tôi thất học mất! Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế. Trời còn tờ mờ, khi xóm làng còn chưa thức giấc, chị lặng lẽ chống gậy lê mình rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng, ngõ hẻm xóm khác xin gạo. Đi mãi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết. Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ : - Chị đứng lên đi,người mẹ trẻ! Chị làm tôi thực sự bất ngờ.Tôi đã có lời không phải với chị. Thôi thế này, tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này, để trường có chế độ học bổng hổ trợ cho học sinh vượt khó. Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn: - Xin thầy.Tôi có thể lo cho cháu, dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi, mong thầy giữ kín giùm cho. Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn, đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc, liêu xiêu ra về. Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này.Ngoài ra,học lực của cậu rất khá,đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường. Cuối cấp, cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của thủ đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú, khi tên cậu được xướng lên đầu tiên, mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất, mỉm cười sung sướng. Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy, có ba bao tải dứa sù sì được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng, nơi mọi người có thể dể dàng nhìn thấy nhất. Ai cũng thắc mắc, không hiểu bên trong ấy chứa thứ gì. Trong mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài. Cả trường lặng đi vì xúc động.Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về. Thầy nói:- Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ yêu con hết mực.Những hạt gạo đáng quý này, tiền, vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu. Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất, quê mùa đang được thầy Hùng dìu tùng bước khó nhọc bước lên sân khấu. Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu. - Chúng tôi biết, kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý. Thế nhưng, chúng tôi cũng mạn phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng, tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô cùng. Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này, giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống, về tình người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay, một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha, người mẹ đã cống hiến, hy sinh cả đời mình vì tương lai con em…Giọng thầy hiệu trưởng đều đều, ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi, cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả, mắt cậu nhòe nước. Mẹ cậu đứng đó, gầy gò, khắc khổ, mái tóc đã sớm điểm bạc, mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp, yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu mến. Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình. Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy. Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng: - Mẹ ơi ! Mẹ của con…
Bát canh nước trong rau biếc
viethienhd
09 May, 2011 02:42
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Bát canh nước trong rau biếc
Phan Hướng Lê - Trung Quốc -
Phạm Tú Châu trích dịch.
Anh mở cửa rồi nhìn sang phòng khách, không thấy chị ở đó. Anh mỉm cười, đi vào bếp, quả nhiên chị đang đảo cơm trong nồi. Anh ngửi thấy mùi cơm thơm, rất thơm. Điều lạ là ở nơi khác, hầu như anh chưa ngửi thấy mùi cơm thơm như thế bao giờ.
Anh rửa tay, ngồi vào bàn ăn. Chị bưng lên hai đĩa nhỏ có hoa xanh, một đĩa đựng mười mấy con ốc hạt mít, một đĩa đựng rau non mỡ, trong trong. Cuối cùng chị bưng lên một âu sành nhỏ, đây mới chính là món anh mong chờ nhất. Lập tức anh mở nắp âu ra xem, trong đó có trắng có xanh, có đỏ, trông thật vui mắt.
Anh tự múc trong âu ra nửa bát canh. Nước canh trong, không có váng mỡ, xanh là rau cải, trắng là đậu phụ, lại còn dăm ba hạt câu kỷ đỏ. Mùi vị canh tuyệt hảo, bảo chay tịnh thì lại rất đậm đà, bảo đậm đà thì lại rất thanh đạm, bảo thanh đạm thì lại rất ngọt ngào. Bát canh chẳng khác gì có đoá phù dung nổi trên mặt nước trong, đầy vẻ thiên nhiên. Chỉ húp một ngụm thôi đã thấy các giác quan bị tê liệt cả một ngày bỗng dưng thức tỉnh, vẻ mặt anh cũng biến đổi theo. Dường như vỏ bọc mỏng trên mặt đã bị vỡ tan, tất cả các thớ thịt, tất cả các nếp nhăn đều duỗi ra... thật là một món canh ngon tuyệt! Nó khác hẳn các bữa tiệc anh phải thù tiếp - tiệc công việc. Loại tiệc như thế không bao giờ có cơm. Lúc nào cũng quá nhiều chất béo, quá nhiều vị nồng cay làm cháy cả cổ, lưỡi hầu như tê dại.
Anh húp liền hai bát canh rồi mới ăn cơm, cứ một con ốc hạt mít lại một gắp rau, một đằng béo, một đằng giòn, đều là những món trôi cơm. Bát cơm hết veo lúc nào cũng chẳng hay, nhưng anh không xới thêm mà chỉ nhấm nháp một lưng canh nữa, sau đó anh đặt bát xuống, mỉm cười với chị:
- Em nấu sao được món canh này? Ai cũng bảo tiệm ông Vương Già có món canh ngon, nhưng theo anh thì canh ở tiệm ấy cũng không ngon bằng canh nhà nấu.
- Nói ra thì... Kỳ thực rất đơn giản, nhưng phải có lòng kiên trì.
Sau này nhiều lần anh thấy luyến tiếc cuộc sống lúc đó. Cuộc sống thật yên bình. Cảm giác thật tuyệt khi ngồi vào bàn ăn đợi vợ bưng chiếc âu sành lên, màu sắc đẹp mắt khi mở nắp âu ra.
Anh đã kết hôn mười bảy mười tám năm rồi. Vợ anh là bạn thời học đại học, là mối tình đầu. Ra trường hai năm, họ làm lễ cưới và chẳng bao lâu đã có con. Thằng bé chẳng những học vào loại ưu mà còn rất xinh trai, bởi vì chị là hoa khôi của trường, chẳng cần trang điểm cũng đáng yêu. Vì thế nên anh không dễ bị sắc đẹp đàn bà làm kinh động. Vả chăng anh cũng biết sắc đẹp của phụ nữ bây giờ phần lớn nhờ vào mỹ phẩm.
Nhưng sự xuất hiện của Đô Đô là một việc hoàn toàn bất ngờ. Lúc đầu anh thấy đó chỉ là cô bé còn chưa trút bỏ được vẻ ấu trĩ, như một bình hoa thuỷ tinh, đẹp và trong suốt, chỉ để ngắm chứ không dùng được bao lâu. Tới khi nhận ra ý đồ của cô bé, anh còn cảm thấy buồn cười. Nếu không phải là nhân viên của anh, cô bé đáng gọi anh bằng chú. Đương nhiên anh cũng thầm lấy làm thích thú. Cô bé chẳng những xinh đẹp mà gia đình cũng không xoàng. Cha là luật sư nổi danh, mẹ là bác sĩ nổi tiếng, gia đình vốn định cho cô sang Đại học Cambridge du học. Một cô bé như thế mà gần gũi đàn ông thì...
Lúc đầu anh thật sự không hề để ý vì cho rằng Đô Đô chỉ bốc đồng nhất thời, hơn nữa anh không thể phá hoại gia đình của mình. Nhiều năm nay, vợ anh xin nghỉ công việc dạy học ở một trường trung học mà chị đang làm rất tốt, chuyên tâm ở nhà giúp chồng, dạy con. Một phụ nữ ngoài bốn chục tuổi, không có sự nghiệp, cũng không có bạn bè, chị sẽ sống sao đây? Huống hồ rất nhiều đàn ông bây giờ sau khi thành đạt đều tìm thú vui mới, bỏ mặc người vợ kết tóc xe tơ. Anh không muốn mình cũng là hạng đàn ông tầm thường. Nhưng con gái thời nay chỉ thích làm theo ý mình. Các cô muốn gì là vừa khóc vừa gào đòi chết. Bình hoa thuỷ tinh Đô Đô vì yêu anh vô vọng nên đặt mình trên vách đá thẳng đứng. Cuối cùng anh đành phải giơ tay đỡ lấy cô ta.
Anh không về nhà ăn cơm nữa. Sau đó cả đến tối cũng không về. Anh bảo anh quá bận, sau đó lại nói anh muốn ở một mình cho yên tĩnh. Chị im lặng hồi lâu. Cuối cùng chị bảo:
- Thôi thế này vậy, khi nào anh muốn về thì gọi điện.
Anh không thích thuê nhà, bảo phải mua một căn hộ trang bị đầy đủ, đồng bộ, từ đồ đạc đến đồ điện. Đô Đô lại không thích, cô bảo kiểu nhà như thế không có phong cách. Cuối cùng cô đưa anh về ở nhà cô. Đô Đô một mình ở căn hộ hai phòng ở, một phòng khách do cha mẹ mua cho. Cô tự trang trí lấy, một phong cách gọn nhẹ, hiện đại nhưng lại là kiểu còn tốn tiền hơn cả bài trí hoa lệ.
Tình yêu mới, nhà ở mới, không khí mới, điên cuồng mới, cả anh cũng thấy mình như đổi mới. Mấy tháng trời qua đi như có cánh bay. Cũng có lúc cả hai thấy đói. Anh là nhân vật của một nửa công chúng, không thể đi ăn hàng ngày ở tiệm, Đô Đô đành phải gọi các tiệm mang đồ ăn tới nhà. Món ăn đưa đến không có canh, họ có lúc uống thay bằng trà Ô Long đóng hộp và thường xuyên hơn là uống Côca Côla.
Dần dần bữa ăn trở thành công việc khổ sai, bởi các món đưa đến trở nên khó nuốt, hơn nữa anh còn phải che giấu, bởi chỉ cần anh tỏ ra không vừa ý là Đô Đô nói ngay: "Em biết anh lại nhớ cuộc sống trước kia rồi chứ gì? Anh thấy hối thì cứ nói toẹt ra đi!".
Chẳng ngờ một hôm, vừa vào qua cửa, anh đã nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng vì hưng phấn của Đô Đô. Đô Đô kéo anh vào bếp. Trong bếp là cảnh một siêu thị thu nhỏ sau cơn động đất. Mọi thứ đều rối loạn, cả đến mái tóc của Đô Đô cũng dính một thứ gì đó vàng vàng như mỡ. Tất bật một lúc lâu rồi Đô Đô cũng làm xong. Anh làm ra vẻ không do dự xúc món xúc xích viên sốt cà chua thêm mười mấy thứ gia vị khác nữa. Ăn xong, anh nói: "Từ nay không cần phải nhiêu khê đến thế. Người giỏi làm cơm thì cho dù chỉ có canh nước trong cải biếc, ăn vào đã thấy sướng!".
Dứt lời, anh lập tức nhận ra mình đã nói một câu không nên nói.
o O o
Khi tiếng chuông cửa vang lên, trong một giây, chị tưởng anh trở về, nhưng chị hiểu ngay là không phải. Chị mở cửa, một cô gái trẻ đứng ngay trước mặt chị, da trắng nõn nà. Chị thầm hỏi bằng ánh mắt, cô bé nói: "Em là Đô Đô, bạn của chồng chị!".
Chị hiểu ra ngay. Đô Đô muốn tìm một tình cảm nào đó biểu hiện trên nét mặt chị nhưng không hề có. Cô ấy đi vào đề:
- Hôm nay em đến đây, một là muốn thấy chị là người như thế nào, hai là muốn được chị cho ăn cơm chị nấu. Anh thường khen chị nấu món đơn giản nhất cũng thành được món ngon nhất nên em tò mò.
Chị dường như cảm thấy khó nghĩ, lát sau mới nói:
- Thế thì cô ăn tạm bữa cơm xoàng vậy.
Chị dọn ra một bát cơm, hai đĩa thức ăn nhỏ và một cái âu sành. Đô Đô mở âu sành, múc một bát canh, húp một ngụm rồi chẳng cần suy nghĩ đã reo "Oa!". Cô ngờ vực nhìn chị:
- Đây chính là món canh nước trong rau biếc hay sao?
- Anh ấy gọi như thế! - Chị đáp.
- Chị có thể cho em biết canh này nấu như thế nào không?
Chị dường như khẽ trút một tiếng thở dài, sau đó mới nói:
- Phải chuẩn bị nhiều thứ đấy. Sườn ngon, giămbông Kim Hoa, gà cỏ Tô Bắc, tôm tươi Thái Hồ, măng núi Mạc Can, sò tươi, nấm hương, đến mùa cua thì mua cua hồ Dương Trừng, chặt làm đôi, cho tất cả vào âu đun nhỏ lửa chừng ba bốn giờ. Nước một lần phải đổ cho đủ, không cho muối, bột nêm. Hầm xong, vớt tất cả bã ra, cả những vụn bã nhỏ cho nước thật trong. Lúc gần ăn mới thả đậu phụ, rau cải, những thứ này có thể hút hết váng mỡ.
Đô Đô hít vào một hơi dài. Đây chính là món canh được gọi là "nước trong rau biếc" sao? Lòng dạ người phụ nữ này mới sâu lắng làm sao! Còn người đàn ông kia nói mà chẳng hiểu gì hết. Hàng ngày được hưởng thụ món ngon như thế mà anh lại cho rằng đó là món đơn giản nhất, dễ làm nhất? Chính trong giây phút đó, Đô Đô sâu sắc hiểu ra người phụ nữ ấy. Cô cũng hiểu ra trên thế giới này, giữa tình yêu này và tình yêu kia khác xa nhau biết mấy!
Chị nhìn Đô Đô, cười khoan dung rồi hỏi:
- Cô có thể vì anh ấy mà nấu như vậy không?
Đô Đô ngoẹo đầu, nghiêm túc suy nghĩ rồi đáp:
- Em có thể làm như vậy, nhưng không cần nữa rồi.
Một tháng sau. Chiều muộn, như thường lệ chị ở trong bếp. Chuông cửa bỗng reo vang, chị mở cửa, bất ngờ lại là anh. Chị ngẩn ra, buột miệng hỏi:
- Sao thế? Quên không mang chìa khoá à?
Anh cảm thấy như trút được gánh nặng, xác định mình có thể rửa tay ngồi vào bàn ăn được rồi. Chị bưng lên một khay to. Chứ không mang thành nhiều lần như trước. Trên khay có hai bát cơm, hai đĩa nhỏ thức ăn và một cái âu sành. Đó là thứ anh nhớ nhung nhất. Không chờ được, anh mở nắp âu, múc ra lưng bát canh. Vẫn có xanh, đỏ, trắng, vẫn là màu nước trong vắt, không có váng mỡ. Anh hấp tấp hút một ngụm, chỉ một ngụm ấy là đã biến sắc mặt.
- Canh gì thế này? - Anh không dám nhổ ra.
Chị nếm một ngụm rồi nói:
- Nước trong rau biếc thì chỉ có thế này thôi.
Anh đặt thìa xuống xét nét nhìn chị. Chị không nhìn anh, thản nhiên ăn cơm. Anh không ăn, châm một điếu thuốc. Chị không hề nhìn anh lấy một cái. Ăn xong miếng cuối cùng, chị thu hết bát đĩa vào khay, sau đó mới nhìn thẳng vào anh nói:
- Nhà ta sau này có thể phải thuê một người giúp việc theo giờ. Em tìm được việc rồi mà việc nhà lại nhiều như vậy.
- Em đi làm? Làm gì? - Anh kinh ngạc hỏi.
- Anh quên rồi à? Em vốn là một cô giáo.
Ngụm canh khó nuốt vừa nãy dường như cuộn lên trong ruột, anh buột miệng hỏi:
- Việc lớn như thế sao không bàn với tôi? Em bây giờ sao thế? - Vừa hỏi xong, anh đã thấy hối. Người đuối lý là anh.
Nhưng chị không nói gì thêm, chỉ nhìn anh một cái. Cái nhìn ấy khiến anh bắt đầu nhận ra mình thật ngu xuẩn.
Phong thủy
viethienhd
20 April, 2011 13:59
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Phong thủy
Chiều chủ nhật, mấy ông bạn hưu kéo đến nhà chơi, người thì than rằng thời tiết thay đổi cả nhà thi nhau ốm dành dụm được đồng nào tiền tiết kiệm là “biếu” thầy thuốc hết, người thì kêu năm nay là năm “tuổi” nên việc buôn bán của gia đình cũng như việc học hành của con cháu không được thuận ...Nghĩa là toàn chuyện không may. Thấy mấy ông bạn kêu ca, một bác trung tuổi bảo:
-Hay là các bác thử đi xem một quẻ xem sao? Hay ông vừa làm nhà mới không tính kỹ về phong thủy...
- Lại phong thủy, lúc nào cũng phong thủy, ông “sính” phong thủy thế mà kinh tế nhà ông chẳng khá lên được? Tôi vặn lại một ông vừa xui 2 ông kia đi xem bói , xem phong thủy.
-Tin quá đi chứ, bây giờ xem phong thủy để làm nhà không phải là chuyện mới, còn nếu ốm đau hoặc hoạn nạn liên tục thì phải đi xem thầy bảo ra sao chứ, “có thờ có thiêng, có kiêng có lành” các ông ạ...
Câu chuyện bỗng nhiên chuyển hướng bàn luận về phong thủy, thế là mỗi người một ý, người tin , người bán tín bán nghi tranh luận nhau ầm ĩ.
-Chả biết bây giờ các ông thầy bói, thầy tướng, thầy phong thủy ở đâu mọc ra lắm thế như nấm sau mưa, ngay ở địa bàn thành phố ta có tới dăm bẩy thầy mà thầy nào cũng nổi tiếng chả biết tin thầy nào...
-Ôi dào , phong với chả thủy, chỉ lòe người kiếm tiền ! Một ông nói.
-Ông chỉ được cái vô thần, tôi hỏi ông, nếu thầy A, thầy B mà không giỏi thì ai dại gì mà nhờ cậy lấy thế đất, làm lễ khởi công làm nhà, xây biệt thự thậm chí khai trương công ty cho tốn tiền ...mà thù lao cho thầy đâu có ít, mèng cũng dăm bảy triệu...?
-Tưởng ai, chứ tôi lạ gì "thầy A", các ông không biết chứ còn tôi quá rành ," thầy A "vốn là thợ vẽ truyền thần nhưng bây giờ nghề vẽ truyền thần không ăn khách nên chuyển sang xem phong thủy, nghe nói ở nhà ông ta, khách hàng đến xem ông ta tính tiền theo giờ, niêm yết công khai bảng giá...Còn "thầy B" vốn là thợ gò hàn văn hóa lớp 7, con cái đông , nhà túng quá nên xoay sang nghề coi tử vi . Tôi đã đến xem thử rồi, sách ông đọc để hành nghề toàn là loại sách bán nhan nhản ở các cổng đình chùa, bến xe...cấm có cuốn nào bằng chữ Hán thì làm sao lấy số tử vi được ? Một bác chen vào.
Một cụ cao tuổi từ đầu không tham gia bỗng trầm ngâm :
-Ngày trước, cạnh nhà tôi có một thầy nổi tiếng một vùng, rất giỏi chữ Hán, khách trong Nam ngoài Bắc đến chật nhà nhưng cụ lấy thù lao chỉ gọi là , mặc dù nhà rất nghèo nhưng con cái cụ sau này ai cũng thành danh . Một lần tôi sang chơi cụ bảo tôi:
-Nghiệp làm thầy (thầy phong thủy) phải chấp nhận : Nhất bần, nhị yểu, tam vô tự nghĩa là phải nghèo, mệnh yểu hoặc không có con nối dõichứ hành nghề này mà chỉ nghĩ đến tiền bạc thì thất đức lắm . Ngẫm câu nói của cụ năm nào tôi thấy bây giờ người ta hành nghề rất cẩu thả, học thì không đến nơi đến chốn, có người chỉ học mót, học truyền khẩu ... nhưng toàn phán bậy mà gặp khách sộp thì hét với giá lên trời thì làm sao giữ được chữ đức....
Tôi không hiểu gì về phong thủy nhưng thấy cụ nói có lý...
Bão giá
viethienhd
17 March, 2011 08:25
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
“Bão giá”
Từ đầu tháng 3 đến nay sau khi nhà nước tăng giá điện, giá xăng thì giá cả các mặt hàng trên thị trường nhất tề tăng giá một loạt, khiến người tiêu dùng “méo mặt” kể cả nhà giàu cho đến người có thu nhập thấp và câu chuyện giá cả lại là câu chuyện thời sự nhất trong bản tin “vỉa hè”.
Ngày nghỉ cuối tuần, trời mưa nằm nhà mãi cũng chán, tôi lò dò đến nhà văn hóa khu dân cư xem các cụ đánh cờ, mới thò đầu vào đã bị một bác “hưu non” phỏng vấn:
-Này, chính phủ ra sức hô hào kiềm chế lạm phát để bảo đảm an sinh xã hội , lương thì chưa tăng đồng nào mà giá cứ tăng như ngựa vía thế này thì ông bảo sao mà sống nổi ?
-Hai vợ chồng tôi cũng lương hưu như các bác, tháng hơn bốn triệu bạc phải chi cho một đứa đang học đại học mất đứt hai triệu còn hai vợ chồng cũng phải chia đều cho cả tháng chứ có sung sướng gì đâu. Tôi nói.
-Nhà ông còn sướng chán, như nhà tôi đây chỉ 1 suất lương hưu, bà xã thì chạy chợ “buổi đực, buổi cái” , cứ đến ngày mồng 5 hàng tháng mà chưa có lương hưu thì cũng “không dám nói to”, sợ nhất là người nhà ở quê gọi điện mời về ăn cỗ cưới hoặc trong xóm có nhà nào tổ chức cưới con...thứ nữa là đến ngày nộp tiền điện nước...Một ông kể lể.
- Buồn cười nhất là hôm qua bà vợ tôi đi chợ về cầm trên tay mấy bó rau, một túm đậu rán và mấy lạng thịt ba chỉ mà mất đứt gần trăm nghìn đồng, lúc kiểm lại tiền mới “tá hỏa” tưởng là trả nhầm tiền. Mãi sau cộng cộng trừ trừ thì không phải mà cái thằng “bão giá” nó ‘cuỗm” mất. Khổ thế. Một người kể.
-Thôi thì trong thời buổi khó khăn thì chúng ta đành hết sức tiết kiệm, tỷ dụ nếu ta có thói quên ăn sáng bằng phở hoặc canh cá ở hiệu thì cứ rang cơm nguội cho thêm quả trứng vào cũng xong, trước đây nếu mỗi ngày tiền chợ 100 nghìn thì nay rút xuống 7- 8 chục nghìn, mỗi đằng tiết kiệm một chút thì cũng đỡ khó khăn...
-Nhưng người bệnh thì không thể tiết kiệm được! Một ông cắt lời. Rồi ông ấy kể:
-Hôm nọ tôi đi mua mấy hộp thuốc bô-ga-nic là loại thảo mộc chứ có phải thuốc nhập ngoại gì đâu mà mỗi hộp cũng tăng trên hai chục nghìn đồng, tính ra tăng đến quá 30%. lọ thuốc nhỏ mũi trước đây có 10 nghìn mà bây giờ 15 nghìn đồng...Mà đã là người bệnh thì ai dám tiết kiệm với bệnh tật của mình.
Câu chuyện giá cả là đề tài nóng bỏng không kém gì chuyện động đất ở Nhật Bản, mỗi người kể một chuyện và thi nhau kể khổ. Thấy vậy một bác hưu vốn là nhà giáo bèn cao giọng:
Gió đưa cái giá lên trời
Đồng lương ở lại chịu lời đắng cay...
Nghe vậy mọi người đều cười nhưng những nụ cười không được tươi cho lắm...
Thơ vui tặng bạn
viethienhd
08 March, 2011 16:17
Chung
Đường dẫn cố định
Trackbacks (0)
Bản in
Thơ vui tặng bạn
Tặng Thế Kỷ nhân dịp bạn Được bổ nhiệm Phó ban Tuyên giáo Trung ương

Viết Hiện và Thế Kỷ bên tượng đài Chiến sĩ Điện Biên tháng 3-2009
Bạn là Thế Kỷ- Nghệ An
Ta là Viết Hiện vui tràn cung mây
Đã từng xuôi ngược đó đây
Nhưng sao quên được những ngày gian lao
Bạn thì tuổi trẻ tài cao
Còn ta phận thấp nhưng nào hề chi
Đường đời xoải cánh ta đi
Ham vui, ham viết cũng vì chữ Nhân
Đời cho ta chữ chuyên cần
Yêu thương bầu bạn muôn phần vui thay...
“Ta thành ông ngoại rồi đây"*
Bạn đang còn trẻ những ngày hiển vinh
Trời cho mỗi đứa tính tình
Nhưng sao ta lại giống mình quá thôi
Cùng là ham cuộc rong chơi
Nếu em có hẹn cuối trời cũng đi
Ta yêu bạn đến thế thì
Nhưng ta mong bạn cái gì cũng ta...
Hải Dương 2-9-2010
--------------------
*Ý thơ Kim Chuông