Mùa thu trong mắt ai

By Nguyễn Viết Hiện

Mùa thu trong mắt ai...
 
         Cứ mỗi mùa thu về lòng tôi lại xốn xang như trẻ nhỏ năm xưa nhìn khoảng trời trong veo với cơn gió heo may nhẹ thổi lòng bồi hồi lại nhớ về mùa cốm mới một món quà đặc trưng của mùa thu mà thiên nhiên ban tặng cho con người.... Nhớ hồi còn đi học cấp 2 tôi đã say đắm mùa thu qua những áng văn mượt mà miêu tả mùa thu của các nhà văn Băng sơn Vũ bằng. Mùa thu trong con mắt của Băng Sơn là một chút nắng vàng một áng mây trắng lơ lửng trên không trung một hồ sen cuối mùa với những bông sen thoang thoảng đưa hương nhưng không thể thiếu hình ảnh cô gái quê hái sen để kịp bán phiên chợ sớm ... Còn trong tác phẩm "Thương nhớ mười hai" của Vũ Bằng là những phẩm vật nổi tiếng neo giữ bao tâm hồn tha hương :Đó là những quả hồng chín mọng trái chuối trứng cuốc vàng xuộm với mẻ cốm rang vội được gói bằng lá sen nhưng cũng không thể thiếu bàn tay đảm đang của "cô hàng xén răng đen váy sồi đen nhức" bày biện trong bữa tiệc Trung thu... Để rồi những hình ảnh thân thương đó đi vào trong những bài tuỳ bút tản văn làm say lòng bao thế hệ yêu văn chương nghệ thuật. Mùa thu trong mắt nhà văn nhà thơ nhạc sĩ hoạ sĩ đa tài Nguyễn Đình Thi là:
 
...Như có vàng bay trong nắng
Những vòm cây sáng trên cao
Em ơi có phải
Mùa thu về
Bên hồ sen úa nâu?
Còn trong thơ Xuân Quỳnh thì mùa thu là :
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu ...
         
         Để rồi sau bao năm bươn trải đến cái tuổi "tri thiên mệnh" tôi mới cảm nhận được những dòng viết của các ông thật sâu sắc .Đó thật sự là những món quà mà các nhà văn tài hoa đã để lại cho lớp người sau thụ hưởng. Tôi không am hiểu gì về tranh nghệ thuật nhưng khi đọc tiểu thuyết của Sê Khốp miêu tả danh hoạ Nga nổi tiếng Lê-vi-tan ở thế kỷ 19 khi ông vẽ bức tranh "Mùa thu vàng" và được xem phiên bản bức tranh này chụp lại tôi thấy vô cùng xúc động và chợt nghĩ nỗi buồn của những nghệ sĩ lớn thường gặp nhau đó là tình yêu thiên nhiên tình yêu những con người lao động nghèo khổ đã bồi đắp nuôi dưỡng trái tim nhân hậu của họ để những tác phẩm của họ mãi mãi thuộc về nhân loại... Mùa thu còn đồng nghĩa với mùa khai trường mùa mà hàng triệu học sinh các cấp tưng bừng bước vào năm học mới với bao nhiêu sự nỗ lực trong học tập và kì vọng về một tương lai tốt lành.Trong nắng thu nhìn bầy trẻ em tung tăng đến lớp tiếng ríu ran đọc bài của các em trong những lớp học khang trang ở thành phố hay ở nông thôn ai ai cũng phấn khởi và mong đợi sự tiến bộ của các em. Sẽ là thiếu sót nếu thiếu đi hình ảnh của các em học sinh miền núi đi học trong nắng thu bằng chân đất trên những con đường núi cao gập ghềnh hoặc phải lội suối hàng giờ để đến lớp . Trong những lớp học tuyềnh toàng bằng tre nứa ở miền Tây Bắc hoặc những lớp học được làm bằng mấy cây tre lợp bằng dừa nước ở vùng đồng bằng sông Cửu Long vẫn tiếng đọc bài ríu ran và những đôi mắt đen láy hướng về cô với vẻ tôn sùng thì thật cảm động ... Mùa thu sẽ không thể thiếu những mâm cỗ trung thu của các gia đình dù nông thôn hoặc thành thị. Đêm hội trăng rằm là một nét đẹp văn hoá của người lớn dành cho trẻ em những phẩm vật ngon nhất để thể hiện tình yêu mối quan tâm lớn cho các em : Nào là trái bưởi vàng trái chuối trứng cuốc quả hồng chín mọng bầy xen kẽ bao nhiêu là bánh kẹo đủ màu sắc để các em phá cỗ dưới ánh trăng . Nhưng dưới ánh trăng trong suốt như pha lê ấy bên cạnh những mâm cỗ bày biện khéo léo đầy đủ bánh trái và những bài hát ríu ran từ miệng những cô bé cậu bé xinh xắn rất hạnh phúc kia thì còn biết bao nhiêu đứa trẻ chân trần tóc cháy nắng phải lang thang nơi gầm cầu góc phố để kiếm sống hoặc những đứa trẻ tật nguyền trong những gia đình nghèo vẫn không dám nghĩ đến đêm Trung thu ? Đó chính là những mảnh đời còn thiếu ánh trăng thu...

More...

Hè muộn

By Nguyễn Viết Hiện

Hè muộn

 

Đành lỡ hẹn với em

Em đừng buồn em nhé

Anh sẽ viết bài thơ tuổi trẻ tặng riêng em

Những vần thơ có cái nắng đồng chiêm

Có mưa lũ trắng đồng thân cò thân vạc

Có lửa cháy khát khao từ giảng đường đại học

Có chụm mái đầu trên trang sách giữa đêm khuya

Có giận hờn như mưa nắng cách chia

Lại nồng ấm sau những ngày khắc khoải...

Em ở đâu

Em của anh mãi mãi

Tháng bảy này ta sẽ gặp lại nhau

Anh viết tiếp những vần thơ tuổi trẻ thắm màu

Có tiếng ve ran trong chùm phượng đỏ

Tặng riêng em với sắc nắng sân trường

Sắc nắng vàng dào dạt yêu thương...

                                                   1-6-2009

 

More...

Gửi

By Nguyễn Viết Hiện

Gửi...

Ánh mắt diệu kỳ nào anh đã đi qua

Một mái tóc hàng mi biết nói

Dáng bình yên anh không nhớ nổi

Mà trong anh tha thiết đến không cùng

 

Một trời thơ-một thời trẻ trung

Anh gom góp hai mươi mấy mùa xuân ấy

Có thể sau đây chữ  tình yêu thức dậy

Khi mùa xuân  nao nức đến trong lòng

 

Cái ngày xưa anh chỉ biết xứ Đông

Là nhờ có câu ca dao mẹ hát

Cô gái nào từ trong cổ tích 

Bỗng hiện về sau cánh cửa trường  văn

 

Em có buồn khi mỗi chiều mùa đông?

Lá bằng lăng sân trường xao xác rụng

Những ánh mắt u hoài xa vắng

Như nỗi buồn xa xứ lòng anh

 

Em diệu kỳ tha thiết con chim xanh

Cây trái vườn anh bốn mùa sai trĩu quả

Vòm trời kia và cuộc đời rộng quá

Xin hãy dừng ăn trái ngọt vườn anh

 

Khát vọng mùa xuân dù có không thành

Nhưng xin được yêu dáng bình yên ấy

Cô gái nhỏ xứ Đông như thiên thần thức dậy

Một tâm hồn thi sĩ đã hồi sinh...

 

                                                          Mễ Trì 9-1980

 

 

 

 

More...

Ai lên Tây Bắc mùa xuân ấy...

By Nguyễn Viết Hiện

Ai lên Tây Bắc mùa xuân ấy…

                            Bút ký 

Trong lần đi dự Hội thảo Bảo Đảng toàn miền Bắc tại tp Điện Biên Phủ nhân dịp kỷ niệm 55 năm giải phóng Điện Biên cùng với nhà thơ Hà Cừ Tổng Biên tập Báo Hải Dương tôi đã đến những vùng đất nôỉ tiếng của miền Tây như Bản Lác bản Phiềng Lơi chợ Bắc Hà...điều may mắn ấy không phải trong cuộc đời làm báo ai cũng có được...

Bản Lác

Đến Hoà Bình tầm hơn 1 giờ trưa chúng tôi được các bạn đồng nghiệp báo Hoà Bình đón tiếp niềm nở và đề nghị cả đoàn nghỉ lại thăm tp ven sông Đà chờ một số đoàn khác nữa để ngày mai cùng hành quân ằ tới Sơn La một thể. Nhưng Tổng Biên tập Hà Cừ và tôi cũng không muốn lưu lại vì một lẽ chúng tôi thăm công trình Nhà máy thuỷ điện sông Đà và tp Hoà Bình đã nhiều lần vả lại trong tôi cứ ám ảnh câu thơ: “Mai Châu mùa em  thơm nếp xôi" của nhà thơ Quang Dũng trong bài thơ Tây Tiến nên rất muốn được về Mai Châu. Nghe ý định đó các bạn Hoà Bình ủng hộ ngay và giới thiệu một điểm du lịch rất độc đáo ở mai Châu đó là Bản Lác thuộc xã Chiềng Châu do những nông dân người Thái làm du lịch .Từ thành phố ven sông Đà vượt qua dốc Cun bảng lảng mây trắng khoảng 70 km trên quốc lộ 6 đến ngã ba Tòng Đậu rẽ trái chừng 5km là đến phố núi Mai Châu. Từ phố núi đi tiếp chừng 2 km nữa là đến Bản Lác. Bản Lác nằm lọt thỏm trong thung lũng nếu nhìn từ trên núi xuống thì rất tuyệt : Những nếp nhà sàn liên hoàn liền kề với nhau khói bếp từ các nhà ngoằn ngoèo bay lên trong nắng mai đem lại cảm giác bình yên cho du khách. Đường đi lại trong bản đã bê tông hoá từ lâu có rãnh thoát nước như ở các thành phố thị xã. Đặc biệt ở gầm nhà sàn chủ nhà nào cũng bày bán những sản phẩm phục vụ khách du lịch như những bộ váy áo rất đẹp bằng thổ cẩm chăn thổ cẩm túi xách áo nam áo nữ ví đựng tiền thậm chí cả túi đựng điện thoại di động đến các con giống…. đều được những bàn tay khéo léo tài hoa của các cô gái Thái thêu dệt bằng thổ cẩm.

 


 

          Vào Bản Lác du khách chọn bất cứ nhà nào để ở cũng được tính bằng giá như nhau : nếu nghỉ cả ngày lẫn đêm có cả ăn uống cũng chỉ độ 100 nghìn/người nghĩa là rất hợp với túi tiền của người có thu nhập trung bình. Chả thế mà khách du lịch Tây “ba lô” và học sinh sinh viên về đây hơi đông . Nếu vào các dịp ngày nghỉ cuối tuần hoặc ngày lễ thì nhà nào cũng chật cứng khách du lịch. Ông chủ nhà tôi ở cho biết có đợt cả bản đón một lúc hơn 1 nghìn người đến thăm . Cả đêm ấy nhà nào cũng đèn điện sáng trưng du khách đi lại tấp nập có đoàn thuê các cô gái Thái biểu diễn văn nghệ múa xoè và nhảy sạp rộn ràng đến khuya…Theo cụ Hà Công Nhấm chủ nhà chúng tôi ở thì Bản Lác vốn là một bản có truyền thống văn hoá lâu đời với những chàng trai tài hoa và những cô gái xinh đẹp và khéo léo. Bằng chứng là vào bất kỳ nhà nào trên những cột nhà bằng gỗ to có những đuôi cá dán la liệt hoặc những đuôi chồn đuôi cáo khô treo trang trí để ghi lại những kỉ niệm đi rừng đi suối của những chàng trai. Nhà nào càng nhiều đuôi cá đuôi chồn thì con trai nhà ấy càng giỏi cũng là một tiêu chí quan trọng để các cô gái kén chồng. Còn nếu muốn biết người con gái của chủ nhà có đảm đang hay không bạn chỉ việc nhìn những chăn đệm thổ cẩm được thêu thùa tinh xảo xếp gọn gàng hoặc nếm những giỏ xôi đồ rất khéo thơm dẻo là biết tính nết của cô gáí đó . Mua hàng lưu niệm ở Bản Lác cũng rất rẻ bởi tính nết thật thà chất phác của người dân miền núi với lại những người Thái ở đây gắn bó với nghề làm ruộng là chính còn làm du lịch chỉ là phụ nên họ không quan tâm lắm đến giá cả. Bởi trước đây độ dăm năm nếu khách đến thăm bản muốn nghỉ lại nhà nào thì chủ nhà chỉ lấy tiền ăn còn tiền nghỉ không tính. Chỉ từ khi các hộ đăng ký giấy phép kinh doanh du lịch họ mới tính tiền nghỉ của khách .

Sau một đêm nghỉ lại Bản Lác được chứng kiến một nền “văn hoá nhà sàn” rất văn minh và cũng rất bình dị của người Thái Mai Châu tôi vô cùng thích thú và nếu có dịp tôi sẽ còn trở lại nơi này….

More...

Mai Châu

By Nguyễn Viết Hiện

Mai Châu

Nghe câu lượn mùa xuân năm ấy

Ngược sông Hồng anh khao khát  về đây

Em gái bản nồng nàn men rượu núi

Một mùa xuân lãng đãng trời mây


Hoa mận trắng nở bạt ngàn ven suối

 Tiếng khèn ai dìu dặt dưới thung xanh

Chợ tan sương khách mua hàng tấp nập

 thấp thoáng điệu xòe thấp thoáng vòm cây

Em gái Bản Lác

            




























Vào Bản Lác thấy em bên khung cửi

Nụ cười hiền thánh thiện nở trên môi

Anh ngỡ ngàng tưởng ngày xưa cô Tấm

Làm nao lòng bao du khách xa xôi


Anh chợt nhớ một chiều  Tây Tiến

Để trong lòng thao thiết với  Mai Châu

Xin gửi  lại chút  tâm tình xóm núi

Nỗi  nhớ nhung theo suốt đến...bạc đầu!


                                    13-3-2009

More...

Tháng Giêng

By Nguyễn Viết Hiện

Tháng  Giêng

Tháng Giêng táo rụng sân đình
Chiếu chèo vào hội chòng chành câu ca
Những là dịu ngọt nết na
Câu chèo trong vắt như hoa của trời
Tháng  Giêng là tháng Giêng ơi
Gặp ai cũng thấy như người thân quen
Người ta đến hội để xem
Còn tôi đến hội để em ...bỏ bùa !


                          
                                  28-1-2009

More...

Thơ

By Nguyễn Viết Hiện


Mùa xuân gõ cửa
               
Thân yêu tặng Dương!

Mới chớp mắt ngày nao còn thơ bé
Nay năm mươi chập chững trước chân trời
Em cũng thế nhớ  ngày nào vụng dại
Đã lên chức "bà" thương quá đi thôi

Anh thảng thốt lục tìm trong ký ức

Tuổi thơ anh đánh mất ở đâu rồi?
Cánh võng trưa hè triền đê lộng gió
Bài hát buồn mẹ hát à ơi...

Mới chớp mắt giờ đã thành  "ông ngoại"
Dù trong lòng vẫn háo hức như  xưa
Phiên chợ Tết theo mẹ đi líu ríu
Tấm áo  hồng ấm áp cả chiều mưa...

Tờ lịch mới lòng thêm nhiều ngẫm nghĩ
Hình như mình vừa qua tuổi đôi mươi
Tâm trạng vui buồn cũng không biết nữa
Mùa Xuân vừa gõ cửa em ơi!

                                                      7-1-2009

More...

Tản mạn

By Nguyễn Viết Hiện

Vẫn chuyện “Dịch đề”
      Nguyên gốc từ “đề” ở đâu ra có lẽ các nhà ngôn ngữ học hiện đại cũng chưa tính đến còn tôi chỉ hiểu lờ mờ là dưạ theo kết quả xổ số của trung ương hoặc của tỉnh người chủ đề bán từ số 0 đến số 9 và khách chơi đề có thể mua hai số bất kỳ nếu trùng số với 2 số cuối của giải xổ số đặc biệt của ngày hôm đó tức là khách mua đề thắng với một tỷ suất 1 ăn 70 lần.

More...

Tản mạn

By Nguyễn Viết Hiện

 

"Tôn sư trọng đạo"

                                 
                     "Muốn sang thì bắc cầu kiều

                     Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy"

          Câu ca dao không biết có từ bao nhiêu đời nay trong dân gian và đã được truyền tụng từ thế hệ này sang thế hệ khác. Có lẽ từ người nông dân thất học đến vị giáo sư uyên bác trên giảng đường đại học đều thuộc làu. Câu ca dao như một châm ngôn ấy bởi lẽ nó bắt nguồn từ truyền thống hiếu học của dân tộc ta một truyền thống "Tôn sư trọng đạo" của người Việt Nam. Đó chính là hệ quả lời răn dạy của cha ông ta : "Nhất tự vi sư bán tự vi sư" và "Không thầy đố mày làm nên".

More...

Tản mạn

By Nguyễn Viết Hiện

"Hai cùng"
          
Nhằm giảm bớt khó khăn về mặt tài chính đồng thời khai thác phát huy tối đa vốn trong nhân dân nên Đảng và Nhà nước ta đã chủ trương là các công trình xây dựng kết cấu hạ tầng ở cơ sở phải dựa vào dân kết hợp với dân thực hiện chủ trương "Nhà nước và nhân dân cùng làm". Chủ trương đó ở cơ sở chúng tôi thường gọi là "hai cùng". Thuật ngữ đó nghe có vẻ  quê mùa nhưng  giản dị dễ hiểu .

More...