Bài thơ Vi-ô-lét

By Nguyễn Viết Hiện

   Bài thơ Vi-ô-lét
   

   Sao anh ngỡ ngàng khi mỗi độ thu sang
   Dù đã biết thu về cây rụng lá
   Xa em mấy năm rồi anh vẫn quen như thế
   Mà điều nói cho em đã hóa những câu thề
   Thời gian
vậy thôi mà thay đổi bao nhiêu
   Khi nhớ về sáng thu ngào ngạt ấy
   Tung cửa ra em reo và em gọi
   Màu tím bằng lăng làm nhòa mắt em nhìn
                     
                     ***

   Bầu trời cao kia sao thấy yêu thêm
   Anh khẽ đọc bài thơ Vi-ô-lét
   Thơ anh làm khi em hờn dỗi nhất
   Như sợi chỉ tình nối lại với lòng em
   Rồi sau đó anh đi như chàng trai chết đuối dưới sông Xen
   Để vớt được cành hoa tặng người con gái ấy
   Có thể sau đây chữ tình yêu thức dậy
   Khi tắm cho mình một một chất sóng nhân văn
   Bản thân thời gian có tội tình gì chăng
   Mà cứ xa nhau xa nhau mãi thế
   Tấm lòng kia có gì mơ hồ nhỉ
   Hay tại lòng anh băng giá đã lâu rồi
   Em có buồn không sau những tháng năm dài
   Ta phải sống xa nhau suốt một thời tuổi trẻ
   Anh ở đầu sồng còn em ngoài phía bể
   Chỉ có tình yêu ở lại bến sông này
   Quả mơ non ngày xưa dù có chua cay
   Em vẫn nói rằng em yêu thích lắm
   Quả mơ chua đậm mùi chát đắng
   Mà em yêu em nhớ suốt đời em
   Em bảo rằng anh hãy lật sang trang
   Phía bên trái là những dòng em viết
   Tình yêu ư chẳng thể nào khác được
   Và em cười em nói yêu anh...

                       Hà nội tháng 9-1980



 

More...

Gửi em miền quan họ

By Nguyễn Viết Hiện

   Gửi em miền quan họ
                               Nguyễn Viết Hiện
   
   Em về đây mang một nét
trung du
   Của thị xã bình yên và sông Cầu thơ mộng
   Em về đây thắp lên niềm khát vọng
   Tự cõi lòng cháy sáng một câu thơ
  
   
   Có người bảo anh là quá mộng mơ
   Vội vàng lắm yêu những vùng chưa biết
   Có tội đâu kỷ niệm xưa da diết
   Đã cháy một thời anh lính trẻ đất trung du

   Thị xã quê em ngày ấy anh qua
   Hoa sim tím nắng tràn trên mái phố
   Đồi bạch đàn đón bao nhiêu là gió
   Và sông Cầu nước cứ chảy lơ thơ

   Thị xã quê em ngày ấy anh qua
   Em thơ ngây cô học trò lớp tám
   Khuôn mặt tròn bàn tay nắng rám
   Đôi mắt nhìn chưa nói gì sâu xa

   Dọc đường chiến tranh anh yêu mãi câu ca
   Nét đằm thắm của trung du thơ mộng
   Bài thơ tình và khẩu súng
   Cùng lên đường đi xa...
                                  Hà Nội 11-1979

More...

Tác giả

By Nguyễn Viết Hiện

   Nguyễn Viết Hiện

Sinh tháng 3 - 1956 tại An Cầu Quỳnh Phụ Thái Bình.
- Năm 1976: Học lưu học sinh Đức Trường Đại học Ngoại ngữ Hà Nội.
- 1977 - 1981: Học chuyên ngành ngôn ngữ Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội.
- 1981 - 1993: Dạy học
- 1993 đến nay: Công tác tại Báo Hải Dương.
 
 

More...

Qua miền sông Hậu

By Nguyễn Viết Hiện

   Qua miền sông Hậu
                           Nguyễn Viết Hiện

   Tôi đưa em qua miền sông Hậu
   Sóng lục bình tím ngát sương giăng
   Con tàu lớn hú còi mùa nước nổi
   Chiêc ghe bồng bềnh chở câu hát đất phương Nam
   Cô gái Cần Thơ trên chiếc xuồng tam bản câu lý điệu hò 
                                     nhắc ta nhớ về thuở khai khẩn đất linh thiêng
   Bên rặng dừa nước mái nhà ai khói bếp
                                     bữa cơm chiều má lặng lẽ đợi cha
   Kìa rừng đước rừng tràm xanh ngút mắt
                                     những đầm tôm được bao bọc yên bình
   Bên quán nhỏ em gái ngồi chải tóc
                                     rặng dừa xanh như bản nhạc không lời
   Trong lớp học ven đường những vệt nắng đổ xuống bờ vai cô giáo trẻ
                                     tiếng đọc bài ríu rít chim non.
   Thương nhớ quá ơi miền sông Hậu mai xa rồi ai có nhớ ai không?

 
  
                          

 

More...

Thơ tình

By Nguyễn Viết Hiện

Cho mình tuổi năm mươi
     Nguyễn Viết Hiện (Báo Hải Dương)


Anh không nghĩ mình đã tuổi năm mươi
Khi đọc nhật ký một thời xa và "chát" cùng 8X
Như những trưa hè vẫn thèm ômai sấu
Lãng đãng bên trời khung cửa màu xanh


Tuổi năm mươi anh viết tặng riêng mình
Những vần thơ như trăng treo mùa hạ
Nụ cười tháng giêng cho quán đình nghiêng ngả
Lúng liếng điệu chèo dịu ngọt làn môi


Anh không nghĩ mình đã tuổi năm mươi
Khi thao thiết bên những dòng
blốc

Không dối lòng khi ngập tràn cảm xúc
Hoa gạo bập bùng lửa cháy tháng ba...


Những vần thơ ta chỉ viết cho ta
Trên mái tóc vô tình nhiều sợi bạc
Nhưng nơi ấy có một người bật khóc
Bỗng giật mình nuối tiếc một mùa hoa...




More...